-Tham kiến Thiếu chủ, thuộc hạ là Bệnh Nhược Hiệp, Thiếu chủ đừng lên tiếng vì có người đi theo giám sát. Tiếp đó có một thanh âm khàn khàn vang lên :
- Bằng hữu, hãy đem mâm cơm nữa vào, mau... Đông Phương Thanh Vân cả mừng thầm, đây thực là một điềm lành, vừa bị giam cầm không lâu đã có người tới bái kiến, chàng cũng biết thanh âm khàn đục kia là Bệnh Nhược Hiệp đang bị người giám sát bèn gầm lên :
- Hỗn láo, ngươi có biết bổn thiếu gia là ai không? Thanh âm kia cất lên ngạo mạn :
- Là ai, chẳng lẽ lại là hoàng đế lão gia sao? Một thanh âm của nữ nhân vang lên :
- Còn cao hơn cả hoàng đế nữa, người này chính là thân sinh nhi tử của Lâm chủ đó.
- Trời đất? Đây là..
- Suỵt? Cả hai cùng im bặt, giọng nữ nhân lại vang lên :
- Bởi vậy từ nay trở đi ngươi cần phải khách khí một chút. Thanh âm vừa dứt, đã nghe tiếng chén dĩa chạm nhau lanh canh. Bên tai Đông Phương Thanh Vân lại vang lên giọng Bệnh Nhược Hiệp :
- Kính thỉnh Thiếu chủ lượng thứ, lần sau thuộc hạ sẽ tạ tội. Giọng nữ nhân lại vang lên :
- Tướng công, đây là bữa tối... Đông Phương Thanh Vân lắng tai nghe thấy nữ nhân nói :
- Từ nay về sau lời nói cần phải khách sáo như bổn cô nương vậy, hiểu chưa? Lời tiếp đó chàng không nghe thấy nữa, giọng Bệnh Nhược Hiệp lại vang lên :
- Thiếu chủ, thuộc hạ xin thoái lui, trong bát cơm có khẩu quyết Truyền âm nhập mật, mong Thiếu chủ sớm thành tựu, sau này chúng ta có thể nói chuyện với nhau... Thanh âm mỗi lúc một nhỏ dần và biến mất. Chỉ mấy lời ngắn ngủi của Bệnh Nhược Hiệp lại khiến Đông Phương Thanh Vân phấn chấn, vội tiếp lấy mâm cơm, đặt lên bàn. Vì vừa mới ăn nên chưa thấy đói, chàng bèn moi trong chén cơm ra một mảnh giấy có ghi khẩu quyết Truyền âm nhập mật, vội theo đó thực hành, sau đó chàng lại nghĩ miên man. Bất luận thế nào chàng cũng phải luyện Giao Long tam chưởng, theo lời Tích Thư Nhân thì Giao Long tam chưởng đệ tam thức khi thi triển có thể di sơn đảo hải, muốn ra khỏi Cầm Long động, chỉ có thể dựa vào ba chưởng này mà thôi. Mà cách luyện chưởng này chỉ cần phát xuất chưởng là được, vậy chàng cần phải có mục tiêu, do vậy chàng đứng lên bước tới bên bức tường đá thầm nghĩ có thể lấy bức thạch bích này làm mục tiêu cũng được. Nhưng cần phải biết độ dày của bức tường rồi từ đó bắt đầu luyện công. Nghĩ vậy chàng bèn ngưng tụ công lực lên song thủ, từ từ đẩy ra, đến gần cuối bỗng vung mạnh, mười thành công lực cuồn cuộn tuôn ra, chỉ nghe một tiếng ầm đinh tai nhức óc. Đông Phương Thanh Vân lảo đảo thoái lui bốn bước, bỗng một thanh âm cực kỳ lạnh lẽo thê thiết vọng tới :
- Tiểu tử, ngươi giở trò ma quỷ gì vậy? Đông Phương Thanh Vân mặt trắng bệch, thì ra bên kia bức tường có người, mà người này là ai? Sau khi chàng phát chưởng đã biết được bức tường dày chí ít cũng năm thước. Mà người nọ thanh âm có thể xuyên thấu bức thạch bích dày năm thước truyền tới rõ như nói bên tai, thì chẳng phải khiến chàng quá ư bất ngờ sao? Đông Phương Thanh Vân cả kinh quên cả đáp lời, giọng nói âm lãnh kia lại vang lên rõ mồn một :
- Tiểu tử, ngươi là ai? Bị giam khi nào? Không nói thì đừng trách ta không khách sáo. Đông Phương Thanh Vân hồi tỉnh nói :