Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Xanh Như Mây Trời

» Thể loại: Truyện Tình Yêu

» Đăng lúc: 17:55 27/12/2013
» Lượt xem: 7907
↓Xuống cuối trang↓

Thịnh hỏi:
- Chị không biết bơi mà đi Vũng Tàu nỗi gì. Ra ngoài đó, chị mặc đồ tắm… đi dạo mát à?
Chị Thanh vẫn ngắm mình trong gương.
- Cần gì phải biết bơi mới mặc đồ tắm? Con này sao ngu tệ. Tao chỉ cần mặc… biểu diễn chơi thôi, phơi nắng không cũng đủ rồi. Mày đi với bọn tao không, tao giữ chỗ cho.
Thịnh lắc đầu:
- Em không hạp mấy vụ đi như vậy.
Chị Thanh bĩu môi:
- Mày chỉ hạp với ba cuốn sách thôi.
Chị xoay mình ngắm sau lưng một lần nữa rồi bắt đầu thay đồ. Thịnh hỏi:
- Sáng mai chị đi hả chị Thanh?
Chị Thanh gật đầu:
- Ừ! Bởi vậy mấy hôm nay tao cứ lo lấy áo quần không kịp… bây giờ thì yên tâm rồi. Mày leo lên kệ lục cái vali, tìm dùm tao hai cái quần short cũ…
Chị thu xếp đồ vào cái túi nhỏ mượn của anh Thái. Trông chị thật nôn nao. Thịnh bỗng nghe thèm vô cùng những niềm vui vô tư của chị Thanh…
Tiếng chị Thanh:
- Mày muốn quà gì ngoài Vũng Tàu.
- Cho em một nắm cát.
Chị Thanh trợn mắt:
- Nhỏ này điên hả. Xin gì không xin, xin cát.
- Vì chỉ có cát, chị mới không tốn tiền mua thôi.
Chị Thanh lườmThịnh. Cô bé cười nhẹ rồi bỏ xuống lầu.
Thằng Thiện nhảy ba bậc một lên, suýt đụng phải Thịnh. Cô bé kêu lên:
- Thằng khỉ. Làm gì như chạy giặc vậy?
Thiện nhe răng cười:
- Em kiếm chị.
Thịnh ngạc nhiên:
- Kiếm tao chi?
- Anh Nghiêm tới kìa. Ảnh chờ chị nãy giờ… em tìm chị mà thấy cửa phòng đóng.
Thịnh nhớ chị Thanh cài cửa phòng để thay áo.
- Sao không gõ cửa.
Thịnh không đáp, bỏ đi xuống. Chị Thanh ló đầu ra:
- Gì đó?
Thịnh đáp nhỏ:
- Anh Nghiêm lại.
Thịnh biết mình sẽ không còn là khách của Nghiêm nữa. Chị Thanh sẽ lên, và câu chuyện sẽ đẩy Thịnh ra ngoài.
Chị Thanh nói lớn:
- Xuống nói dùm với ảnh tao xuống ngay bây giờ.
Thịnh chán nản lên phòng khách.
Khuôn mặt Nghiêm thân thuộc hết sức anh ngồi đó mà Thịnh ngỡ rất xa… Tiếng chào thật nhỏ:
- Anh ạ!
Nụ cười làm ấm khoảng không gian hiện diện. Nụ cười làm sáng những tĩnh vật chung quanh.
- Thịnh ngủ trưa à?
Thịnh lắc đầu:
- Dạ không anh ạ. Tại Thiện không biết Thịnh ở trong phòng.
Ngưng một chút, cô bé ngập ngừng:
- Anh chờ tí xíu… Chị Thanh xuống bây giờ.
Khuôn mặt Nghiêm chợt nghiêm hẳn lại:
- Thịnh!
- Dạ.
Tiếng “dạ” của người con gái nhỏ bé và mỏng manh. Có lẽ Nghiêm cũng đã đọc thấy trong âm thanh ngắn ngủi đó một cái gì thân thiết. Giọng anh nhỏ lại:
- Thịnh cứ nghĩ tôi đến thăm Thanh sao?
Thịnh cúi mặt:
- Không phải Thịnh nghĩ.
- Thế thì sao?
- Thịnh nhìn thấy.
- Có bao giờ Thịnh thấy là Thịnh nhìn lầm?
Thịnh ngước lên. Nụ cười héo hắt trên đôi môi khô. Có lẽ Thịnh không nhìn lầm đâu anh Nghiêm ạ. Chỉ có anh đang tự dối anh thôi… sao chị Thanh lâu xuống thế?...
Chị Thanh rạng rỡ đi xuống, Thịnh nghĩ chị đẹp quá, không riêng gì Nghiêm mà bất cứ một người con trai nào khi nhìn thấy chị cũng phải chiêm ngưỡng… sự chiêm ngưỡng của một kẻ nhàn du dành cho đóa hoa đẹp…
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,11,12,[13],14,15,25 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Xanh, Như, Mây, Trời, Truyện, Tình, Yêu, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Xanh Như Mây Trời
icon Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái
icon Thủy Tinh Trong Suốt
icon Tên em là bệnh của anh!
icon Ông Xã Ăn Dấm Chua Full
icon Mãi Mãi Là Bao Xa
icon 7 ngày để nói anh yêu em
1234...141516»
» Online: 1
» Trong ngày: 4
» Tổng: 7907 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

XtGem Forum catalog