Cơ Trọng Minh thất vọng nhìn cô rồi quay sang hỏi Hoài Nguyệt: "Hoài Nguyệt, cháu thấy sao?"
Đương nhiên Hoài Nguyệt cũng không nhìn ra đây có phải là tác phẩm mang tính cột mốc của Cơ Quân Đào hay không, cô thành thật trả lời: "Cháu cảm thấy hai đôi chân này rất đẹp. Cổ nhân nói từng bước sinh sen, thì ra thật sự có chuyện như vậy. Họ nhất định là mẹ con, ở bên nhau rất quyến luyến, rất vui vẻ.
Cơ Trọng Minh cười ha ha: "Bác đúng là dung tục quá rồi, chỉ có Hoài Nguyệt mới hiểu tranh như thế".
Nhìn gương mặt ngượng ngùng của Hoài Nguyệt, Cơ Quân Đào thở dài trong lòng. Đúng là một người phụ nữ tâm tư đơn thuần, cô ấy không hề biết mình đẹp thế nào, mình làm người ta động lòng đến mức nào.
"Hoài Nguyệt!" Phía sau có người gọi, Hoài Nguyệt quay lại thấy là Đặng Duyên Duyên liền nói vui vẻ: "Tại sao bạn cũng ở đây?"
Đặng Duyên Duyên gật đầu chào ba người còn lại rồi kéo Hoài Nguyệt sang một bên nói: "Tớ đến hẹn phỏng vấn, nghe chừng phỏng vấn Cơ Quân Đào không ăn thua nên tớ muốn thử xem Cơ Trọng Minh thế nào. Tại sao bạn lại ở cùng một chỗ với ba người nhà bọn họ? Hay là bạn nói giúp tớ được không?"
Hoài Nguyệt nhẹ nhàng nói: "Tớ tình cờ gặp họ thôi, tớ cũng không có thể diện lớn tới mức dám đến hẹn phỏng vấn Cơ Trọng Minh".
Đặng Duyên Duyên bực tức: "Hai cha con đúng là khó tính khó nết, chỉ khổ bọn lon ton như mình".
Cơ Quân Đào đã gặp Đặng Duyên Duyên, biết cô làm ở đài truyền hình nên giải thích với bố: "Đó là bạn học của Hoài Nguyệt, cố ấy làm ở đài truyền hình, có thể là muốn đến phỏng vấn".
Cơ Trọng Minh gật đầu, trao đổi với con gái qua ánh mắt rồi nói: "Gọi Hoài Nguyệt đến đây, bố có việc hỏi cô ấy".
Cơ Quân Dã lại đến kéo Hoài Nguyệt về, Đặng Duyên Duyên nhìn bọn họ với vẻ hết sức hiếu kỳ như đang suy nghĩ gì đó.
Cơ Trọng Minh hòa nhã nói với Hoài Nguyệt: "Quân Đào nói đó là bạn học của cháu muốn hẹn phỏng vấn, vừa rồi Tiểu Dã đã từ chối hộ bác. Bây giờ cô ấy muốn nhờ cháu đến thuyết phục bác giúp cô ấy đúng không?"
Hoài Nguyệt nghĩ thầm, tại sao hai bố con này đều có thể nhìn rõ vấn đề đến thế, lần trước mình chưa mở miệng Cơ Quân Đào đã biết rồi, lần này ông cụ cũng vậy, chẳng lẽ hai chữ "ý đồ" trên mặt mình và Duyên Duyên rõ ràng như vậy à? Cô đành gật đầu khó xử, "Vâng, vốn bọn cháu đã hẹn cùng phỏng vấn Cơ tiên sinh", cô chỉ Cơ Quân Đào, vẻ mặt ngượng nghịu, "Nhưng cháu đã phỏng vấn một mình, suýt nữa bị cô ấy mắng chết!"
Cô xấu hổ cười cười làm Cơ Quân Đào cũng cười theo, "Khi đó có thấy em nói gì đâu!"
"Cho nên cô ấy nói em là kẻ phản bội", Hoài Nguyệt nói không cần nghĩ ngợi. Cô nghĩ thầm, đột nhiên anh kể chuyện của anh, em có kịp chuẩn bị gì đâu.
Nụ cười trên mặt Cơ Quân Đào càng rõ hơn, anh chỉ nhìn bố không nói gì.
Cơ Trọng Minh trợn mắt nhìn con trai, từ sáng đến giờ cuối cùng con mình mới chịu giãn cái mặt ra, đúng là một nụ cười đáng giá ngàn vàng. Ông thở dài trong lòng: Thôi thôi, đành phải hy sinh bản thân vậy. Thằng nhóc này quyết tâm bán đứng bố để làm người đẹp vui đây mà. "Được rồi, Hoài Nguyệt, bác cũng không thể thiệt thòi quá được. Bác đồng ý nhận phỏng vấn của bạn học cháu, đổi lại thứ bảy này cháu phải mời bác ăn bữa cơm tại nhà cháu ở ngoại ô được không? Bác nghe Tiểu Dã nói hai anh em nó thường ăn chực uống chờ ở nhà cháu làm bác cũng thấy thèm".