Cuối cùng Cơ Trọng Minh dừng lại trước một bức "Xuân".
Ông ta xem cực kì chăm chú, hoàn toàn tập trung. Hoài Nguyệt cảm nhận được sự xúc động của ông ta nên cũng chăm chú xem bức tranh đó.
Hình ảnh trong tranh là một gốc cây khô bị sét đánh gãy cực kì thảm hại, lại trải qua sự đày đọa của mưa gió nên càng trở nên mục nát. Nhưng bây giờ bên gốc cây khô đó lại có hai đôi chân, một đôi là chân phụ nữ, rấtxinh xắn, trắng không tì vết như bạch ngọc. Một đôi là chân em bé mềm mại mũm mĩm, mỗi một ngón chân đều rất tròn trịa. Đôi chân này theo sát đôi chân phía trước, vui vẻ và quyến luyến.
Bởi vì hai đôi chân này đẹp như vậy, dường như tất cả những gì đẹp đẽ nhất, dịu dàng nhất, hồn nhiên nhất thế gian này đều được dồn vào hai đôi chân khiến người xem lại không để ý tới dáng người và khuôn mặt hai người đó. Bước dưới giàn dưa, có thể hai người này đang hái dưa, cũng có thể đang tưới nước, những chiếc lá xanh che khuất phần lớn bóng dáng hai người nhưng mọi người vẫn cảm nhận được sự vui vẻ vô hạn của họ. Niềm vui này đã lan đến gốc cây khô, dường như nó đang cố gắng tỉnh lại dưới ánh mặt trời.
"Quân Đào, tất cả mọi bức tranh của con lần này cộng lại cũng không bằng một bức này". Cơ Trọng Minh cố gắng giữ cho âm thanh thật bình tĩnh nhưng vẫn không thể giấu được một thoáng run rẩy, "Lần trước bố nói sai rồi, bố nói tác phẩm của con còn khá hơn của bố lúc 35 tuổi, đó là vì bố chưa thấy bức tranh này".
"Đây là bức tranh bác Diệp mới bồi xong và đưa tới sáng nay". Cơ Quân Dã bên cạnh giải thích, "Con đã dành vị trí cho nó theo dặn dò từ trước của anh Quân Đào".
"Thì ra con còn giữ lại một chiêu giấu ông già này", Cơ Trọng Minh vui mừng gật gật đầu, "Sự tàn lụi cực hạn, thê lương cực hạn, tuyệt vọng cực hạn như vậy lại kết hợp với cái đẹp và sức sống cực hạn như vậy, tràn ngập mâu thuẫn nhưng lại hoàn toàn kín kẽ, tạo thành sức chấn động cực lớn cho thị giác người xem, làm tâm linh người xem bị cảm động ở mức độ lớn nhất. Hai đôi chân này xem như đã làm cho bức tranh sống lại".
Cơ Trọng Minh đưa tay lau khóe mắt, "Quân Đào, con đã thoát ra khỏi sự hạn hẹp của màu sắc, trong bức tranh này bố nhìn thấy sự tương sinh tương khắc, sự thống nhất của đối lập, nhìn thấy bản chất của thế giới. Có lẽ đây sẽ là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của con đời này, ngay cả bố cũng không làm được". Ông ta quay lại cười nói với con gái: "Bất kể ai trả giá cao đến đâu cũng không được bán, Tiểu Dã, một ngày nào đó làm ăn thất bại thì con sẽ có thể lật ngược tình thế nhờ bức tranh anh trai con vẽ này".
Cơ Quân Dã hỏi nửa tin nửa ngờ: "Thật sự tốt như vậy à?"