Hắn quay đầu, lao thẳng về phía nó, nhưng một bàn tay khác đã nhanh hơn.
"Kéttttttttttttttttttt"
"Rầm"
- KIỆT!!!
Cùng với tiếng phanh xe và tiếng va chạm mạnh là tiếng hét sợ hãi của nó. Kiệt đã đuổi theo nó, cậu phát hiện ra nguy hiểm, đã hét lên nhưng mọi chuyện quá nhanh, khiến nó không kịp phản ứng. Và thế là, Kiệt lao tới, đẩy nó ra. Nó đã thoát nạn, còn cậu... lại không kịp.
- Kiệt!
Nó sợ hãi lay mạnh vai Kiệt. Một thức chất lỏng màu đỏ chảy xuống tay nó. Máu! Nó càng hoảng hốt hơn, vội vàng tìm khăn tay, cố gắng bịt chặt vết thương trên đầu cậu, nhưng tay run run không giữ chặt nổi. Một bàn tay khác đưa ra giữ giúp nó. Ngoái đầu lại, hắn đang ngồi bên cạnh nó, gật nhẹ đầu, gương mặt cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Tuy nhiên, hắn vẫn bình tĩnh hơn nó. Rút điện thoại gọi cấp cứu, tay hắn vẫn giữ chặt vết thương trên đầu Kiệt.
Chiếc xe gây tai nạn nhân lúc đó lập tức quay đầu bỏ trốn. Trên xe, một gương mặt xinh đẹp đang cau mày tức giận. Người ngồi cạnh giọng run rẩy hỏi:
- Chị, chẳng phải chị chỉ định đâm nhẹ, dọa nó một chút thôi sao?
- Vốn là định như vậy. - Cô gái ngồi ở ghế tài xế đáp. - Chị định đến gần sẽ giảm tốc độ đi, chỉ dọa một chút,cùng lắm là va đập nhẹ, băng vào là xong. Ai ngờ, cậu ta lại chạy ra, khiến chị giật mình không kịp giảm tốc độ.
- Vậy... vậy... cậu ta... cậu ta... có sao không?
- Thôi ngay cái giọng sợ hãi đó đi. Không có vấn đề gì đâu. Tình trạng đó mà gọi cấp cứu kịp thời thì vẫn ổn.
- Chị chắc chứ?
- Chắc. Vết thương trên đầu cậu ta cũng không lớn lắm, làm sao mà chết vậy được.
- Thế thì em yên tâm rồi.
Hà Yên mím chặt môi. Nó thật sự quá may mắn. Vốn định đi theo dõi xem trò vui, lại bắt gặp cảnh người trước người sau của nó và hắn mới lóe lên ý nghĩ dọa nạt nó. Cô ta đúng là chỉ có ý định dọa nó mà thôi, chứ chưa đến mức muốn giết nó. Ngờ đâu Kiệt lại lao ra đẩy nó. Rốt cuộc nó có điểm gì tốt? Tại sao hết người này đến người kia thay nhau bảo vệ nó.
Mệt mỏi gục đầu vào vô-lăng, Hà Yên chợt nhớ tới lần gặp thầy Minh lúc nãy...
* * *
- Tại sao em cứ phải đối đầu với Du như vậy? Cô bé có lỗi gì sao?
Thầy Minh nhẹ giọng hỏi, không nhìn Hà Yên, người tựa vào lan can. Hà Yên đứng khoanh tay, dựa lưng vào tường, mệt mỏi nhắm mắt lại:
- Thầy đã quên hết rồi sao?
- Thực ra tôi đúng là đã quên, nhưng tôi đã nhớ ra. Em là cô bé năm đó đã quậy phá, làm loạn cả trường học, phải không?
- Hồi đó em là một đứa con gái thuộc loại du côn. - Hà Yên chợt cười. - Nhưng thầy đã thay đổi em. Thầy khiến em cảm nhận được thứ tình cảm chân thành mà ít người đem lại cho em. Em đã thích thầy, thật sự có thể nói là yêu cũng được. Nhưng thầy đột ngột biến mất.
- Ngày đó tôi chỉ là thực tập sinh, tất nhiên không thể ở lại ngôi trường đó mãi được.
- Vì thế em mới chuyển tới đây. Lúc đầu em đã cố tình quậy phá để gây sự chú ý với thầy, nhưng sau đó em nghĩ lại, nêu em là một cô học trò ngoan ngoãn, liệu có để lại ấn tượng tốt trong thầy hơn không?