- Sao cô biết cậu ấy bị thương.
Hắn càng lúc càng nghi ngờ cô gái này. Nhiều khả năng người nhắn tin nặc danh cho hắn là cô ta. Chỉ có cô ta mới làm những việc như thế. Lại còn việc Kiệt bị thương hôm nay. Rõ ràng chỉ có nó và hắn biết. Hai người lúc nào cũng ở trong phòng bệnh, không hề nghe một cú điện thoại nào. Vậy thì chắc chắn người khác khó có thể biết. Trừ khi... cô ta chính là kẻ gây ra tai nạn.
- Tôi... hôm trước có một người nhìn thấy Kiệt bị tai nạn nên nói với tôi.
Hừ, lí do được đấy. Nếu không phải cô tẩu thoát quá nhanh, tôi đã tóm cô lại chịu trách nhiệm cho vụ này rồi.
Hắn miễn cưỡng né người, để Hà Yên vào. Cô ta xách chiếc túi hoa quả đặt lên bàn, liếc mắt nhìn Kiệt. Thực sự cô ta cũng rất ợ. Tuy lúc gây tai nạn nói cứng là thế, nhưng nếu Kiệt thực sự có mệnh hệ gì, e là cô ta sẽ không thể yên ổn.
Nhìn chăm chăm vào gương mặt Kiệt, Hà Yên cũng bớt đi phần nào. Sắc mặt cậu vẫn có phần hồng hào. Có lẽ không có gì nghiêm trọng.
- Cậu ấy không sao chứ? - Cô ta hỏi hắn.
- Bị thương rất nặng, có tỉnh được hay không phải tùy vào vận may cảu cậu ấy.
- Sao cớ? - Hà Yên mở to mắt. - Hôm đó tôi thấy cậu ấy cũng đâu có bị thương đến nỗi thế.
- Cô thấy?
- A! Tôi nói nhầm, là bạn tôi thấy.
- Bạn cô thì biết làm sao được. Cái này phải do bác sĩ nói. - Hắn bình thản.
- A! Cậu ấy tỉnh rồi.
Nó chợt hét toáng lên khi nhìn thấy mi mắt Kiệt động đậy. Hắn cũng ngoái đầu lại nhìn. Đúng là mắt cậu đang từ từ mở. Kiệt chết tiệt! Sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, đang lú lừa cô ta thì lại tỉnh.
- Xem ra cậu ấy đúng là còn may mắn. - Hà Yên nhẹ nhàng nói.
- Hừ!
Hắn liếc xéo cô ta, đút hai tay vào túi quần, ra ngoài gọi bác sĩ. Kiệt đã tỉnh, cô ta cũng chẳng còn lí do gì ở lại đây nữa nên lặng lẽ chuồn đi.
Khoảng hai phút sau, vị bác già điềm đạm bước vào phòng bệnh. Sau khi kiểm tra xong, vị bác sĩ gật đầu:
- Ổn rồi! Cậu bé không sao nữa!
Đôi mắt nó lóe lên niềm vui. Hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ thì thực sự là đã ổn. Sẽ không còn vấn đề gì nữa.
- Khụ khụ! Lâm! - Kiệt khẽ gọi, giọng còn khàn khàn. Hắn nhướn mày, ý bảo cậu nói tiếp. - Tớ hơi đói, cậu giúp tớ mua thứ gì ăn được chứ.
- Cậu muốn ăn gì? - Hắn hỏi lại.
- Một ít cháo đi.
- Thôi được. hờ một lát.
Cánh cửa phòng bệnh đóng lại. Bên trong chỉ còn có nó và Kiệt. Lúc này nó cảm thấy rất bối rối. Khi Kiệt hôn mê, nó lúc nào cũng mong cậu tỉnh lại, nhưng tỉnh rồi thì không biết nên nói gì với cậu. Lời tỏ tình cùng nụ hôn hôm trước nó vẫn còn nhớ rất rõ. Đôi má dần đỏ ửng lên, nó ngượng ngùng nhìn xuống đất.
- Cậu không sao chứ? - Kiệt cười nhẹ, dịu dàng hỏi.
- Hả?
- Hôm nọ đó, không có vấn đề gì chứ?
- Câu này tớ phải hỏi cậu mới đúng. - Nó bỗng nhiên nổi giận. - Sao cậu ngốc thế hả? Việc gì phải làm vậy? Cậu làm tớ sợ muốn chết.
- Vậy sao? - Kiệt vẫn cười.
- Còn cười nữa. Cậu bị thương đến thế mà còn cười được sao?
- Thì chẳng phải tớ vẫn sống đó sao.