- Xin lỗi! Ngày đó với tôi, em cũng chỉ như một người em gái. Bây giờ vẫn vậy.
- Không thể thay đổi sao?
- Ừ.
- Vì con bé đó.
- Có thể. Vì vậy... em đừng động vào cô bé đó. Nếu không, tôi nghĩ... tôi cũng sẽ không để yên được.
Thầy Minh bỏ đi, để lại một mình Hà Yên cùng khuôn mặt đẫm nước mắt. Tại sao lại là con bé đó? Nó là ai mà nhận được sự đãi ngộ đặc biệt của ông trời như vậy?
Ngoài cửa phòng cấp cứu, hai bóng người, một nam một nữ đi đi lại lại với vẻ mặt lo lắng tột độ. Mắt nó không hề rời khỏi cửa phòng cấp cứu lấy một giây, chờ đợi cánh cửa đó bật mở. Có lẽ đây là lần đầu tiên nó ở trong tâm trạng lo lắng đến vậy. Trong đầu lúc này chỉ còn hình bóng Kiệt cùng nụ cười dịu dàng của cậu. Hi vọng Kiệt sẽ ổn. Cậu tốt như vậy, sẽ không có vấn đề gì đâu.
Đứng bên cạnh, hắn lặng lẽ nhìn nó. Tâm trạng hắn cũng đang rất rối loạn. Học cùng nhau lâu như vậy, ít nhiều cũng có chút tình bạn thân thiết. Vậy nên lúc này, chẳng có ai là không lo lắng cả.
"Tinh"
Cánh cửa bật mở. Nó và hắn vội vã đứng bật dậy như một chiếc lò xo. Nó không giữ nổi bình tĩnh, vội túm lấy tay áo cảu vị bác sĩ, hỏi liên tục:
- Bác sĩ, cậu ấy sao rồi? Mọi việc ổn chưa ạ? Sẽ không có chuyện gì chứ?
- Không sao đâu, đừng lo. - Vị bác sĩ hiền từ đẩy gọng kính đen. - Cậu ấy bị chấn thương ở đầu nhưng không nghiêm trọng, gãy xương sườn nhưng rất may là chưa ảnh hưởng đến các cơ quan bên trong lồ-ng ngực. Tuy nhiên, do bị mất một lượng má tương đối nên cơ thể có phần suy nhược, chắc sẽ hôn mêkhoảng 2 ngày.
- Vậy là ổn rồi phải không ạ?
- Ừ, có thể nói là như vậy. Chỉ đợi cậu ấy tỉnh lại, bồi bổ tĩnh dưỡng nữa là ổn.
- Cảm ơn bác sĩ.
Nó rối rít cảm ơn liên tục. Nước mắt trào ra, nhưng không phải vì đau khổ mà là vì quá vui mừng. Vừa rồi vì sợ và lo lắng quá mà đến cả khóc nó cũng quên mất. Đến bây giờ thì mọi lo lắng đã được gỡ bỏ, tâm trạng nó cũng thoải mái hơn một chút. Hắn đứng bên cũng thở phào nhẹ nhõm. Ổn rồi!
Chiếc giường được đẩy ra ngoài. Nó cùng hắn lao tới. Nhìn gương mặt Kiệt vẫn tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền không chút sức sống, trong lòng nó chợt trào dâng cảm giác tội lỗi. Đôi môi bé nhỏ khẽ mấp máy hai từ: "xin lỗi".
[font=Arial]- Đừng lo nữa. Mọi việc ổn rồi.
Hắn dịu dàng đặt tay lên vai nó. Nó quay đầu lại, gắng nở một nụ cười gượng gạo, gật nhẹ đầu. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh nó. Bầu không khí bao trùm sự im lặng.
* * *
Hơn một ngày trôi qua, Kiệt vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Nó thì không dám rời cậu nửa bước. Hắn cũng vậy. Cả hai lúc nào cũng túc trực trong phòng bệnh. Thậm chí đến ngủ cũng quên luôn, chỉ chăm chăm nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền kia, chờ đợi đến lúc nó sẽ mở.
"Cộc cộc"
Tiếng gõ cửa vang lên. Nó không hề có phản ứng, giống như không nghe thấy gì vậy. Hắn thở dài, bước ra mở cửa.
- Cậu đến đây làm gì? - Hắn cau mày nhìn người đứng bên ngoài.
- Tôi... tôi đến thăm cậu ấy. - Hà Yên bối rối nhìn vào trong.