- Có vấn đề gì sao?
Nó cũng nhìn mình từ trên xuống dưới. Ổn mà! Áp thun trắng in mấy hình vẽ vui nhộn, khoác ngoài là chiếc áo bông vàng tươi nghịch ngợm, quần bò mài màu bạc. Có chỗ nào không ổn?
Kiệt lắc đầu nhìn nó:
- Hôm nay là sinh nhật tớ đó. Cậu đừng ăn mặc trẻ con vậy được không?
- Tớ vốn bản tính trẻ con mà.
- Hừm, thôi được rồi.
Kiệt không nói gì thêm, nhẹ nhàng kéo nó ra,đóng cánh cửa lại rồi đi thẳng.
- Á, tớ còn khóa cửa!
- Haizzz, thôi được rồi, cậu nhanh lên.
Nó gật đầu cái "rụp", nhanh nhẹn khóa cửa lại.
- Hôm nay chúng ta sẽ quang minh chính đại đi cửa chính. - Kiệt khoác vai nó, cười tươi nói.
- Cậu làm thế nào vậy? Chúng ta không phải trèo tường nữa sao?
- Ừ. Tớ đã nhờ phụ huynh can thiệp. - Kiệt nháy mắt.
- Ba mẹ cậu thật dễ tinh. - ó khẽ thở dài.
- Cũng không hẳn đâu. Vì hôm nay là sinh nhật tớ thôi. Vì ông ấy cảm thấy có lỗi.
Đôi mắt Kiệt cụp xuống. Nó cảm nhận được nỗi buồn trong lòng cậu, mặc dù vẫn chưa hiểu là lí do gì. Vì sao mỗi lần nhắc đến ngày sinh nhật hay ba mẹ mình, Kiệt đều như vậy?
- Cậu lên xe đi.
Mải suy nghĩ, nó không biết đã đến cổng từ lúc nào. Một chiếc xe BMW đen bóng loáng đã đỗ sẵn chờ đợi. Nó cười rồi chui vào ghế sau. Kiệt chui vào theo nó rồi đóng cửa lại.
* * *
Chiếc xe dừng lại trước cửa một salon làm tóc khá lớn. Nó ngạc nhiên nhìn Kiệt. Cậu chỉ cười, không nói gì, lẳng lặng kéo nó ra.
- Sao lại đến đây? Chẳng phải cậu nói...
- Tớ muốn nhìn thấy hình ảnh thật lộng lẫy của cậu. - Kiệt vẫn cười.
- A...
Nó đỏ mặt, cười ngượng nghịu. Kiệt đưa nó vào trong, dẫn nó vào một căn phòng nhỏ. Bên trong, một người phụ nữ có tuổi nhưng vẫn mang nét đẹp khá sang trọng đang ngồi, vẻ như chờ đợi ai đó. Vừa nhìn thấy Kiệt, bà cười hiền từ:
- Cháu đến rồi à?
- Dạ. Bác giúp cháu một chút.
Kiệt kéo nó vào, ấn nó ngồi xuống chiếc ghế. Người phụ nữ chăm chú nhìn nó rồi quay qua Kiệt:
- Là cô bé này hả?
- Dạ. - Kiệt gãi dầu, mặt đỏ rần rần.
- Được rồi, cháu cứ ra ngoài đi, để bác lo.
Kiệt gật đầu, ra ngoài, khép cánh cửa lại. Người phụ nữ lại gần, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mượt của nó, mỉm cười:
- Cháu tên gì?
- Dạ cháu là Ngọc Du.
- Cháu cùng lớp Kiệt?
- Dạ!
- Mái tóc cháu hơi ngắn nhỉ. Cháu để dài một chút sẽ đẹp hơn đó. Kiệt cũng thích con gái tóc dài.
- Ơ, bác...
Mặt nó lại đỏ rực lên. Người phụ nữ kia lại cười, với lấy chiếc kéo trên bàn, bắt đầu cắt tỉa tóc nó. Những sợi tóc đen nhánh rơi xuống chiếc khăn quàng trên cổ. Dần dần, trong gương hiện lên một mái tóc rất đẹp, dài hơi quá vai một chút, ôm trọn lấy gương mặt bàu bầu của nó. Người phụ nữ cẩn thận luồn chiếc bờm trắng lên tóc nó, sau đó xoay người nó lại, lấy bộ đồ trang điểm, phớt nhẹ lớp phấn lên mặt nó, cẩn thận kẻ lông mày.
Công việc có lẽ hoàn thành trong khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ. Xong xuôi, người phụ nữ đưa cho nó một bộ váy trắng, bảo nó mặc vào. Nó vâng dạ rồi làm theo răm rắp.