- Nhưng sinh nhật tớ cũng là ngày buồn nhất trong đời tớ. Ngày đó...
Kiệt cúi đầu. Nó nhận ra cậu có tâm sự. Ngày sinh nhật cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nó không hỏi, vì sợ sẽ động đến nỗi đau của cậu, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai cậu:
- Chuyện gì đã qua cứ để nó qua đi nhé! Cậu muốn ngày sinh nhật như thế nào?
- Tớ không cần gì cả, chỉ cần tối nay cậu đón sinh nhật cùng tớ.
- Tớ sao? - Nó ngạc nhiên. - Một mình tớ?
- Ừ, vì cậu là một người bạn đặc biệt. - Kiệt nháy mắt.
- Nhưng...
- Cậu không yêu quý tớ sao?
- Tớ tát nhiên là có.
- Vậy được. 7 giờ tối nay chúng ta sẽ đến nhà hàng Sweet Love. Cậu chuẩn bị đi nhé! À, đừng nói cho ai biết ha. Tớ muốn chỉ có hai chúng ta thôi.
Kiệt cười, đút hai tay vào túi quần, bỏ đi trước khi nó kịp nói thêm câu gì. Nó cũng muốn cùng cậu đón sinh nhật, nhưng một mình nó đi thì... có vẻ hơi ngại >.<
Phía đằng kia, một gương mặt xinh đẹp sắc sảo khẽ nhoẻn cười. Mũi tên tấn công đầu tiên chuẩn bị bắn ra.
Đứng thẫn thờ một lúc, nó cũng về lớp. Vừa đi vừa suy nghĩ, nên đi hay không đi đây? Có lẽ nên đi. Dù gì Kiệt cũng là bạn của nó mà. Cậu đã giúp nó nhiều rồi, bây giờ đến lượt nó giúp cậu.
- Nghĩ gì mà ngẩn ra thế? - Không biết từ lúc nào hắn đã đừng đằng sau nó.
- A, hết hồn!
- Em với cậu ta đã nói gì? - Hắn cau mày.
- Không,có gì đâu. - Kiệt không muốn để ai biết nên nó đành giấu hắn vậy. Làm thế có ổn không nhỉ? >.<
- Nói dối! Em nói thật đi.
- Xì đúng là không có gì mà. Bạn bè nói chuyện mà anh cũng ghen sao? Hừ, nói xấu anh đó.
- Em dám sao? - Hắn nhếch mép.
- Anh nghĩ em không dám? Hừ, anh là ai chứ? Em sợ anh chắc?
- Tất nhiên rồi. Anh là người yêu em đó.
- Người yêu em phải là người để cho em bắt nạt mới được.
- Vậy chẳng có ai dám yêu em đâu. - Hắn vờ thở dài bất lực.
- Anh...
Nó bực bội vớ lấy cái cặp của hắn, đuổi theo bóng hắn đang chạy co giò. Lục lấy mấy quyển sách, ném lia lịa, vừa ném vừa hét với hắn rất vui vẻ. Nhưng liệu niềm vui này sẽ giữ được đến bao giờ?
7 giờ tối...
Nó vui vẻ cầm món quà bọc giấy bóng loáng, chuẩn bị đi cùng Kiệt.
"Cộc cộc". Đúng giờ ghê, kim dài vừa mới chỉ số 12 xong. Nó nhẹ nhàng mở cánh cửa. Kiệt nhìn nó mỉm cười. Hôm nay trông cậu thực sự rất rất đẹp trai >.<. Mái tóc nâu chải chuốt cẩn thận, gọn gàng. Cậu khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng, quần hộp đen, bên ngoài là chiếc áo khoác da đồng màu với chiếc quần, đôi giày da đen bóng với những đường khâu khéo léo tạo nên vẻ năng động. Nó đứng ngẩn ra, mắt xoe tròn nhìn Kiệt. Cậu khẽ cười, bẹo má nó:
- Thôi nào, làm gì nhìn tớ ghê vậy? Bộ mặt tớ có nhọ gì sao?
- A, không có! - Nó xấu hổ cúi gằm mặt xuống. - Tại nhìn cậu... đẹp trai quá.
- Ha ha, giờ cậu mới biết sao? Hơi muộn đó.
- Hì... Tớ tất nhiên biết cậu đẹp trai từ lâu rồi nhưng mà giờ mới biết cậu đẹp trai dữ vậy.
- Vậy... so với Lâm thì sao?
- À, so với Lâm thì... thì...
- Thôi không cần trả lời. Tớ không muốn làm khó cậu. Chúng ta đi thôi. À khoan! - Kiệt ngừng lại, nhìn nó từ đầu đến chân. - Cậu định cứ vậy mà đi sao?