Thịt bò hầm mềm cực kì, vừa vào miệng đã tan ra, rau cũng xanh biếc trông đến ngon miệng, tận đến khi ăn những món này, Giang Chấn mới biết, mình đã đói đến thế nào.
" Ăn ngon không?" nàng dường như muốn tranh công hỏi, tuy rằng tay hắn đã ngừng động tác, đoán được thức ăn rất vừa lòng với hắn, nhưng nàng vẫn muốn nghe chính miệng hắn trả lời.
Nhưng hắn lại không mở miệng, chỉ gật gật đầu, rồi tiếp tục tấn công vào đĩa thức ăn.
Không nghe được đáp án của hắn, Tĩnh Vân có chút thất vọng, nhưng mà xem hắn ăn ngon lành như vậy, nàng lại thấy rất vui vẻ.
A, có lẽ, do hắn mệt muốn chết rồi, đợi lát nữa sau khi ăn no, không chừng hắn có khí lực, có thể mở miệng khích lệ nàng!
Nàng chống tay lên nâng mặt, đôi mắt ẩn dấu ý cười, trong cõi lòng tràn đầy hy vọng, chờ khi hắn ăn xong, miệng cũng không rảnh, không ngừng liên miên báo cáo công việc mấy ngày nay.
" Bố trí trong phòng khách như thế anh có thích không? Những đồ này, đều là Nhã Đình giúp em chọn đấy!" nàng dừng một chút, còn không quên giới thiệu. "Nhã Đình là bạn của em, cô ấy rất thích thiết kế nên vừa nghe em muốn bố trí nhà, cô ấy không nói hai lời, liền đưa em đi khắp nơi mua đồ."
" Nhã Đình nhiệt tình quá, chẳng những giúp em chọn đồ, còn giúp em ép giá, tất cả đều mua vừa đẹp vừa rẻ. Còn có a, cái ông bán hàng đó cũng là người tốt lắm nhé, ngày hôm sau bọn em chọn mua xong đồ rồi, ông ý giúp riêng chúng em chuyển tới đây, còn chuyển vào hẳn trong nhà nữa, thế mà không lấy phí vận chuyển cơ!"
Đôi mày rậm nhíu lại, Giang Chấn mở miệng, từ lúc vào nhà đến giờ đây là câu đầu tiên hắn nói.
" Sau này, một mình ở nhà, đừng cho người lạ vào."
Nói xong sự cao hứng của Tĩnh Vân như bị rớt vào bồn nước lạnh, cả người như bông hoa héo rũ, cái đầu nhỏ khổ sở rủ xuống.
" Vâng." Nàng nhỏ giọng trả lời, ủy khuất cắn môi mềm, làm cho người khácđau lòng cực kỳ.
Giang Chấn ngừng tay lại, một lát sau mới bổ sung thêm một câu. "Như vậy không an toàn."
Hóa ra, hắn đang lo lắng cho sự an toàn của nàng!
Vẻ mặt vui mừng quay lại, Tĩnh Vân chỉ cảm thấy trong lòng rất ngọt ngào, khóe miệng không giấu được ý cười.
" Dạ." nàng lại lên tiếng, mặt ửng đỏ, hạnh phúc gật đầu liên tiếp, tuy rằng đáp án vẫn giống như lúc trước nhưng biểu tình thì lại khác một trời một vực.
Giang Chấn lặng yên, nàng xê dịch ghế lại gần hắn mấy bước, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
" Hôm kia nhé, bác Trương cạnh nhà mình gọi em, còn mời em vào nhà bác ấy uống trà, ăn bánh bích quý, bánh bích quy bác ý làm ngon lắm ý!" nàng như là nhớ tới chuyện gì đó rất thú vị, nhẹ giọng nở nụ cười. "Em kể cho anh nghe, bác Trương đó không biết anh là cảnh sát, bác ấy còn tưởng rằng, anh là lão đại của băng đảng nào đó cơ, tại anh chỉ nói thôi không cười, em giải thích cho bác ý, bác ý rất ngượng ngùng, còn rối rít xin lỗi."