Hắn cúi đầu, nhìn khuôn mặt mềm mại kia, bản thân còn chưa kịp khôi phục sự khiếp sợ.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cảm xúc phấn chấn cao hứng của nàng trở nên e dè hơn, nàng tưởng rằng hắn không thích nàng xưng hô với hắn như thế.
" Ách, em có thể gọi anh là A Chấn không?" nàng sợ hãi hỏi, đôi mắt to chớp chớp.
Hắn lo lắng vài giây, mới gật gật đầu. Chưa từng có ai kêu to tên hắn như thế, nhưng mà nghe giọng nói ngọt ngào, vô cùng thân thiết của nàng gọi hắn thì, cảm giác nó cũng không phải xấu, thậm chí còn rất thoải mái.
Nụ cười tươi lại bừng sáng trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, phô ra hai lúm má đồng tiền đáng yêu, nàng kéo tay hắn, dẫn hắn vào nhà, còn săn sóc giúp hắn cởi áo khoác.
"A Chấn, chắc anh phải mệt chết nhỉ?" nàng để cho hắn ngồi xuống trước, mới đem áo khoác vắt lên. "Anh nghỉ ngơi một chút đã. Trong phòng bếp có một nồi thịt bò hầm, trong nồi cơm điện còn có cơm, giờ em đi đun thêm một ít rau, lát nữa thôi là có thể ăn cơm rồi." nói xong, nàng nhanh chóng vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho hắn.
Chương 5.2
Sưu tầm
Ngồi ở trên salon, Giang Chấn kinh sợ không nói gì nhìn quanh bốn phía.
Đây là phòng ở của hắn, phòng khách của hắn, vậy mà chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi đã thay đổi hoàn toàn.
Thân dưới của sô pha mềm mại thoải mái, còn được phủ lên tấm vải, trên đó in đầy lấy hình của hoa tử dương. Dựa trước ghế sô pha là cái bàn gỗ cao hơn đầu gối, cũng được phủ tấm vải hoa lên, trên bàn còn đặt một cái hộp thuỷ tinh, bên trong nó tràn đầy tấm vải dệt nhiều màu, đăng ten, ruy băng, chỉ cùng một chút tài liệu về may vá.
Cách sô pha đó không xa, là một cái tủ đựng tivi.
Tủ Tivi được sắp xếp cẩn thận, trên tấm đệm kê là cái ti vi đã ở cùng hắn nhiều năm. Trên đầu nó là một lớp đăng ten màu bơ, đăng ten càng làm nổi bật hơn cho hai con búp bê nhỏ, một nam một nữ đều mặc lễ phục kết hôn, một con giống hắn, một con giống nàng.
Hai con búp bê dưới ngọn đèn ấm áp, cùng sóng vai ngồi bên nhau, thập phần nồng nàn đáng yêu.
Ngọn đèn ấm áp?
Giang Chấn dựa lưng vào sô pha, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cái đèn phía trên.
Thực chất là đèn huỳnh quang, nhưng đã được tạo hình thành một bông hoa nghệ thuật, ánh sáng nhẹ nhàng mà ấm áp, bài trí rất hợp với căn phòng.
Nhìn kỹ thì nàng mua đồ đạc không nhiều, hầu hết đồ trang trí, đều là tự tay nàng làm.
" A Chấn!" giọng nói ngọt ngào lại vang lên, Tĩnh Vân lau tay vào khăn tay, thử kêu to. "Có thể ăn cơm rồi! Em mang đồ ăn tới phòng ăn, thừa dịp thức ăn đang nóng, anh nhanh đến ăn đi!"
Hắn đứng dậy khỏi cái sô pha mềm mại, đi qua phòng khách được bài trí như ảo mộng, tiến vào bên trong phòng ăn.
Bên trong phòng ăn, bài trí bàn và ghế gỗ, trên bàn có bình hoa, cắm trong đó mấy bông hoa tươi, trên ghế còn kê một cái nệm êm.
Trên bàn cơm là đồ ăn thơm ngào ngạt, nóng nảy, Tĩnh Vân giúp hắn lấy một bát cơm đầy, rồi ngồi cái ghế bên cạnh, cười cười nhìn hắn ăn.