ếng thôi, - Vittoria đính chính. - Tôi cần thời gian để đưa chiếc hộp trở lại CERN. Nếu không nạp được điện vào pin thì cái hộp chắc chắn sẽ phát nổ. - Nạp luôn ở đây không được hay sao?Vittoria lắc đầu. - Giao diện của nó rất phức tạp. Nếu có thể thì tôi đã đem theo rồi. - Như vậy là chỉ có 4 tiếng, - Olivetti nói - Vẫn còn đủ thời gian. Đừng để ai bị hoảng loạn. Cha có 10 phút. Cha hãy đến niêm phong cửa nhà nguyện. Hãy cho người của con có đủ thời gian để làm nhiệm vụ. Gần đến giờ chót thì chúng ta sẽ đưa ra quyết định cuối cùng. Langdon băn khoăn không hiểu Olivetti định đợi đến tận lúc nào. Giáo chủ Thị thần vẫn còn băn khoăn: - Nhưng Hồng y đoàn sẽ hỏi những vị được lựa chọn đang ở đâu… nhất là Hồng y Baggia… - Thì cha phải nghĩ ra cách gì chứ. Cha hãy nói là họ bị đau bụng vì trong lúc dùng trà với cha, họ đã ăn phải món gì đó chẳng hạn. Giáo chủ Thị thần tỏ ra phẫn nộ: - Đứng trước bàn thờ Chúa trong nhà nguyện Sistine, và nói dối Hồng y đoàn mà được hay sao? - Vì sự an toàn của họ. Una bugia veniale([72]). Lời nói dối vô hại có thể bỏ qua được. Việc của cha là giữ yên bình chốn đó. - Olivetti tiến về phía cửa - Bây giờ. nếu cha cho phép, con phải bắt đầu công việc ngay. - Ông Tổng Tư lệnh, - Giáo chủ Thị thần thúc giục. - Chúng ta không thể bỏ mặc những vị Hồng y bị mất tích. Olivetti dừng lại ngay ở lối vào: - Hồng y Baggia và những vị khác lúc này đang ở ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Chúng ta chẳng còn cách nào khác… vì lợi ích chung. Trong quân sự người ta gọi là ưu tiên phân cấp cứu chữa. - Ý ngươi là phó thác hoàn toàn hay sao? Olivetti nói một cách khó nhọc: - Thưa cha, nếu còn cách nào khác… bất cứ cách nào để xác định được tung tích của bốn vị ấy thì con sẽ làm hết sức mình. Nhưng… - Ông ta chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng hoàng hôn đang chiếu xuống vô số những mái nhà của thành Rome. - Tìm kiếm trong một thành phố 5 triệu dân nằm ngoài khả năng của con. Con sẽ không lãng phí thời gian và nhân lực để thực thi một nhiệm vụ không hiệu quả. Con rất lấy làm tiếc.Vittoria đột ngột lên tiếng: - Nhưng nếu chúng ta bắt được kẻ giết người, liệu ông có buộc được hắn nói ra không? Olivetti nhíu mày nhìn cô gái: - Một khi đã làm lính thì không thể làm thánh được, thưa cô Vetra. Xin cô hãy tin tôi, tôi rất thông cảm với mục đích riêng của cô trong nỗ lực truy bắt kẻ đó. - Không chỉ là mục đích của cá nhân tôi, - cô gái nói - Kẻ giết người biết phản vật chất… và cả những vị Hồng y mất tích hiện đang ở đâu. Nếu chúng ta có thể bằng cách nào đó tìm ra hắn… - Thế thì chẳng khác nào bầy cỗ cho chúng xơi. - Olivetti nói - Xin cô hãy tin lời tôi, nếu chúng ta bỏ trống toàn bộ thành Vatican để lục soát hàng trăm nhà thờ thì đó chính là điều mà hội Illuminati đang mong muốn… làm thế là lãng phí thời gian cũng như nguồn nhân lực quý báu trong khi đáng lẽ ta phải gấp rút tìm kiếm… bỏ trống thành Vatican thì lại còn tồi tệ hơn. Phải tính đến những vị Hồng y còn lại nữa chứ. Mũi tên này đã trúng đích. - Thế còn cảnh sát của Rome? - Giáo chủ Thị thần hỏi. - Chúng ta có thể ban bố tình trạng khẩn cấp trên toàn thành Rome. Tranh thủ sự giúp đỡ của họ để tìm kẻ đã bắt cóc các vị Hồng y. - Lại thêm một sai lầm nữa, - Olivetti nói - Cha có biết lực lượng cảnh sát ở Rome nghĩ gì về chúng ta không? Sẽ có mấy tay gà mờ vô dụng được cử đến để hỗ trợ chúng ta, và để đổi lại thì họ sẽ bán đứng thông tin về vụ việc này cho giới truyền thông trên toàn thế giới. Đây chính là điều kẻ thù của ta đang mong muốn. Ngay lập tức chúng ta sẽ phải đối mặt với báo chí.Ta sẽ khiến cho những Hồng y này trở thành tâm điểm của báo chí. Langdon nhớ lại từng lời nói của kẻ giết người. Xác của Hồng y đầu tiên sẽ xuất hiện lúc 8 giờ. Sau đó cứ mỗi tiếng một người. Giới báo chí sẽ thích lắm đấy. Giáo chủ Thị thần lại lên tiếng, vẻ rất giận giữ: - Ông Tổng Tư lệnh, lương tâm không cho phép chúng ta bỏ mặc những vị Hồng y bị mất tích! Olivetti nhìn thẳng vào mắt Giáo chủ Thị thần: - Người cầu nguyện của thánh Francis, thưa cha. Cha còn nhớ không? Vị linh mục trẻ thốt lên đầy đau xót: - Chúa hãy cho con sức mạnh để chấp nhận những điều con không thể đổi thay. - Xin cha hãy tin con, - Olivetti nói - Đây chính là một trong những điều ấy đấy. Rồi ông ta biến mất.