thần, giọng có vẻ như một người bạn mệt mỏi hơn là một sĩ quan. - 26 năm nay, con đã thề sẽ bảo vệ giáo hội này. Thế mà đêm nay con phải chịu thất bại một cách nhục nhã. Giáo chủ Thị thần lắc đầu. - Ông và ta cùng phụng sự Chúa, dù ở những vị trí khác nhau, nhưng đều đáng quý như nhau. - Những sự việc như thế này… con không thể tưởng tượng làm thế nào… chuyện này… - Olivetti có vẻ choáng váng. - Ông cũng biết rằng chúng ta phải cùng nhau hành động. Ta phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của Hồng y đoàn. - Đó chính là phận sự của con, thưa cha. - Các phụ tá của ông phải phác thảo kế hoạch sơ tán ngay tức khắc - Cha nói gì ạ? - Những cách giải quyết khác sẽ được cân nhắc sau - xác định vị trí của phản vật chất, tìm những vị Hồng y mất tích và kẻ bắt cóc. Nhưng trước hết các vị Hồng y phải được đưa đến nơi an toàn đã. Tính mạng con người phải được đặt trên hết. Họ chính là nền tảng của giáo hội này. - Cha định huỷ bỏ Mật nghị Hồng y hay sao? - Ta có còn sự lựa chọn nào khác đâu? Vị thầy tu trẻ tuổi thở dài và quay ra nhìn thành Rome trải rộng bên ngoài khung cửa sổ. - Giáo hoàng đã có lần nói với ta rằng người luôn bị giằng xé dữ dội giữa hai thế giới… thế giới thực và thế giới thần thánh. Người cảnh báo rằng nếu tự bịt mắt trước thực tại thì không một tôn giáo nào có thể tồn tại để vươn tới được thế giới thần thánh. - Giọng Giáo chủ Thị thần đột nhiên già dặn hơn hẳn so với tuổi của mình - Đêm nay chúng ta đang phải đối mặt với thực tại. Chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô dụng nếu cố tình không nhận ra điều đó. Không thể để cho niềm kiêu hãnh và tiền lệ che mờ lí trí. Olivetti gật đầu đầy vẻ kính nể: - Bao lâu nay con đã đánh giá thấp cha. Dường như không nghe thấy những lời nói ấy, Giáo chủ Thị thần vẫn tiếp tục hướng mắt ra ngoài cửa sổ nhìn xa xăm. - Xin cha cho phép con được nói thẳng. Thế giới thực tại chính là thế giới của con. Để vươn được đến những điều cao đẹp, ngày nào con cũng phải đối mặt với những cái xấu xa, và không phải ai cũng làm được điều này. Con xin được khuyên cha một điều. Vì đây là nghề nghiệp của con. Bản năng của cha dù có thể rất nhạy bén trước thực tại… nhưng rất có thể gây ra tai hoạ. Giáo chủ Thị thần quay đầu lại. Olivetti thở dài: - Tổ chức sơ tán toàn bộ Hồng y đoàn ra khỏi nhà nguyện Sistine lúc này là một giải pháp vô cùng tồi tệ. Giáo chủ Thị thần hơi lúng túng, nhưng không hề tỏ ra phật ý: - Thế ông có gợi ý gì không? Lúc này ta không nên cho Hồng y đoàn biết chuyện. Cứ niêm phong nhà nguyện lại. Chúng ta sẽ có thêm thời gian để thử các biện pháp khác. Giáo chủ Thị thần bối rối: - Ông khuyên ta khoá trái toàn bộ Hồng y đoàn trong nhà nguyện dù biết rằng họ đang ở ngay trên một trái bom hẹn giờ hay sao? - Vâng, thưa cha. Tạm thế đã. Sau này, nếu cần thiết, ta có thể bố trí sơ tán. Giáo chủ Thị thần lắc đầu. - Trì hoãn Mật nghị Hồng y trước khi nó bắt đầu vì lí do an ninh thì còn được, nhưng một khi các cánh cửa đã được niêm phong, không ai được phép can thiệp vào. Các thủ tục của cuộc bầu chọn bắt buộc… - Thế giới thực tại, thưa cha. Đêm nay cha đang phải đối mặt với thực tại. Xin cha hãy ngh