Snack's 1967
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Pháp Sư - Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử Quyển 2

» Thể loại: Tiểu Thuyết

» Đăng lúc: 17:06 06/10/2013
» Lượt xem: 18486
↓Xuống cuối trang↓

" Tôi đã gọi nơi này là la Isa de los Alcatraces. "

"Hòn đảo Bồ nông," Perenelle nói, những lời nhỏ nhất thì thào như tiếng thở.

Khu trên trần nhà đông đặc lại một chút. Đó là một người đàn ông điển trai với khuôn mặt dài, hẹp và đôi mắt màu sẫm. Những giọt nước kết lại và đôi mắt lấp loáng nước.

"Ông là ai?" Perenelle hỏi lại.

" Tôi là Juan Manuel de Ayala. Tôi khám phá ra Alcatraces. "

Tiếng móng vuốt lích kích lách cách trên những khối đá bên ngoài xà lim, và mùi rắn và mùi thịt ôi xông thốc xuống hành lang. Perenelle giữ im lặng cho đến khi mùi hôi và tiếng chân lùi xa dần, và khi bà nhìn lại trên trần, khuôn mặt tiếp tục đầy chi tiết hơn, những khe nứt trong đá tạo thành những vết nhăn hằn sâu trên trán người đàn ông và xung quanh đôi mắt ông. Bà nhận ra gương mặt của một người thủy thủ, những vết nhăn này là kết quả của việc thường xuyên nheo mắt nhìn về chân trời xa.

"Tại sao ông ở đây?" bà lớn tiếng tự hỏi. "Ông đã chết ở đây à?"

" Không. Không phải ở đây. " Đôi môi mỏng cong lên cười. " Tôi quay lại bởi vì tôi yêu qu Ý nơi này từ khoảnh khắc đầu tiên nào đó khi tôi bắt gặp nó. Đó là năm 1775 Dương lịch, và tôi đã ở trên chiếc tàu San Carlos thật đẹp. Tôi vẫn còn nhớ tháng là tháng Tám, và ngày là ngày năm.

Perenelle gật đầu. Trước đây bà đã tình cờ gặp những hồn ma như của Ayala. Những người đàn ông và đàn bà đã quá chịu ảnh hưởng hoặc quá yêu mến một nơi đến nỗi họ trở lại đó hoài trong những giấc mơ, và cuối cùng khi họ chết đi, linh hồn họ quay lại chính những nơi đó để trở thành hồn ma canh giữ.

" Tôi đã trông nom hòn đảo này qua nhiều thế hệ. Tôi sẽ luôn luôn canh giữ nó. "

Perenelle dán mắt vào khuôn mặt ấy. "Hẳn ông phải buồn lắm khi nhìn thấy hòn đảo xinh đẹp của ông biến thành một nơi đau đớn và khổ nhọc thế này," bà thăm dò.

Có cái gì đó vặn vẹo trong miệng nhân dáng đó, và một giọt nước rơi khỏi mắt nhỏ xuống cằm Perenelle.

" Những ngày đen tối, những ngày buồn bã, nhưng bây giờ qua rồi... đa tạ, đã qua rồi. " Đôi môi của hồn ma cử động và những lời lẽ thầm thì trong đầu Perenelle. " Đã không còn một người tù nào ở Alcatraz kể từ năm 1963, và hòn đảo này yên bình từ năm 1971. "

"Nhưng bây giờ có một tù nhân mới trên hòn đảo đáng yêu của ông," Perenelle nói đều đều. "Một tù nhân bị canh giữ bởi một tên cai ngục kinh khủng hơn bất cứ tên cai ngục nào mà hòn đảo này đã trông thấy trước giờ."

Khu trên trần nhà biến đối, đôi mắt ướt át nheo lại, nhấp nháy. " Ai? Bà à? "

"Tôi bị nhốt ở đây chứ không phải Ý tôi muốn ở đây," Perenelle nói. "Tôi là tù nhân cuối cùng của Alcatraz, và tôi bị canh giữ bởi một cai ngục không thuộc giống người, mà là một con nhân sư."

" Không! "

"Ông tự xem đi!"

Trát vữa nứt rạn ra và bụi nấm mốc rơi như mưa xuống mặt Perenelle. Khi bà mở mắt trở lại, khuôn mặt trên trần biến mất, không để lại gì hơn là một vệt bẩn theo sau nó.

Perenelle tự cho phép mình mỉm cười.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,53,54,[55],56,57,169 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Pháp, , , Mật, Của, Nicholas, Flamel, Bất, Tử, Quyển, 2, Tiểu, Thuyết, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sự Trả Thù Của Bố Già
icon Percy Jackson - Kẻ Cắp Tia Chớp - Tập 1
icon Bản báo cáo tình yêu
icon Bà xã chớ giở trò
icon Bắt Lửa - Catching Fire
icon Húng Nhại - Mockingjay
icon Vương quốc của những giấc mơ
1234...678»
» Online: 1
» Trong ngày: 9
» Tổng: 18486 - Load: 0.0003s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>