Tôi khó chịu vì Annabeth giục hoài và không chiều lòng bà chủ tiệm vừa đãi chúng tôi một bữa không lấy tiền.
- Được cô ạ. Annabeth này, chỉ đứng cho cô chụp hình, có hại gì đâu?
Bà chủ hùa theo:
- Bạn cháu nói phải. Có hại gì đâu nào.
Tôi biết trong bụng Annabeth thầm phản đối, nhưng bạn ấy vẫn để cô Em dẫn cả ba ra sân bày tượng trước nhà.
Cô bảo chúng tôi ngồi xuống ghế đá cạnh tượng thần rừng bằng đá.
- Để cô sắp đặt vị trí sao cho đẹp. Cháu gái đứng giữa đi, hai thanh niên đứng hai bên.
Tôi nhận xét:
- Trời tối thế sao chụp được ạ?
- Đủ sáng đấy chứ. Cô vẫn nhìn rõ mặt các cháu đấy thôi.
Grover hỏi:
- Máy chụp hình đâu ạ?
Cô Em lùi lại, ngắm nghía:
- Khuôn mặt bao giờ cũng khó nhất. Các cháu cười lên nhé! Cười tươi nào.
Liếc bức tượng thần rừng bên cạnh, Grover lẩm bẩm:
- Giống cậu Ferdinand quá đi mất.
Cô Em nạt nộ:
- Grover, quay ra đây!
Cô vẫn chưa cầm máy chụp hình.
Annabeth thì thầm:
- Percy...
Linh tính bảo tôi nên nghe lời Annabeth. Nhưng tôi còn mải gắng sức xua cảm giác buồn ngủ. Mắt tôi díp lại vì ăn no và vì giọng nói êm dịu, du dương của chủ nhà. Cô Em bảo:
- Xong ngay đây. Bự mình mạng che mặt này ghê, làm ta nhìn không rõ...
Annabeth khăng khăng:
- Percy, không ổn rồi.
Cô Em sắp lật tấm mạng mỏng trùm kín cả đầu lẫn mặt:
- Không sao đâu cháu. Tối nay rồng đến nhà tôm, thật tuyệt cú mèo. Có gì đâu mà không ổn?
Grover thở hổn hển:
- Đúng là cậu Ferdinand rồi.
- Ngoảnh mặt đi, đừng nhìn bà ta!
Annabeth hét lên, đội ngay mũ lưỡi trai của đội bóng chày New York lên đầu. Hai cánh tay tàng hình của bạn ấy cùng lúc xô tôi và Grover ngã nhào.
Tôi dán mặt xuống đất nhìn đôi chân đi xăng đan của cô Em. Tai có tiếng Grover và Annabeth mỗi người bò sang một hướng, nhưng tôi quá mê mụ, đờ đẫn đến độ không thể nhúc nhích.
Có âm thanh xì xì, sột soạt lạ tai ngay phía trên chỗ tôi nằm. Tôi lần lần nhìn lên hai bàn tay cô Em tự nhiên biến thành xương xẩu, sần sùi. Móng tay thay bằng vuốt bằng đồng sắc nhọn tự lúc nào.
Ánh mắt tôi sắp tiến lên, cao hơn nữa thì Annabeth thét lên:
- Đừng! Chớ có nhìn!
Tôi lại nghe tiếng sột soạt... tiếng của cả bầy rắn bé xíu ngay phái trên đầu tôi... nó phát ra từ chỗ đáng lẽ phải là đầu cô Em.
- Chạy đi!
Grover kêu lên. Tôi nghe tiếng nó vừa chạy ngang bãi cỏ vừa niệm bùa chú: “Maia!” để khởi động đôi giày.
Tôi bất động. Nhìn trừng trừng bàn tay xương xẩu của cô Em, tôi cố thoát khỏi trạng thái thôi miên mà cô ta đã lôi tôi vào.
Mụ nói êm như ru:
- Phải hủy hoại khuôn mặt đẹp như tượng này thật uổng phí. Hãy ở lại với ta, Percy. Chỉ cần ngươi ngước nhìn lên là xong.
Tôi cưỡng lại ý muốn vâng lời. Thay vì nhìn mụ, tôi dán mắt vào quả cầu pha lê, loại người ta hay bày trong vườn để bói cầu. Bóng đen của “cô Em” hiện trên mặt thủy tinh màu cam. Đầu mụ biến mất, mặt mờ đi thành hình cầu nhợt nhạt. Tóc mụ là bùi nhùi rắn uốn éo, lắc lư.
Cô Em. Có nghĩa là cô “M”.
Sao tôi đần độn thế không biết.