Ba bà ngồi hàng đầu, ngay sau bác tài. Hai người ngồi hai bên lối đi duỗi thẳng chân ra giữa đường làm thành chữ X. Thoạt trông giống họ duỗi chân cho đỡ mỏi, nhưng tôi hiểu họ muốn nói: “Đừng hòng ra khỏi đây.”
Xe rời bến, lăn bánh trên những con phố mưa trơn của Manhattan.
Tôi cố giữ để giọng không bị run:
- Cô Dodds hồi phục nhanh quá. Sao cậu bảo nằm liệt cả đời?
Annabeth cãi:
- Tớ có nói nếu cậu gặp may. Nhìn họ đủ biết cậu không gặp may rồi.
Grover rên rỉ:
- Gặp ba bà một lúc thì mình chết chắc.
Annabeth suy nghĩ rất lung:
- Đừng lo. Nữ thần Báo Thù, ba quái vật kinh khiếp nhất địa ngục. Không sao. Không sao. Ta cứ chui ra cửa sổ là xong.
Grover nhăn nhó:
- Cửa không mở.
- Hay cửa hậu vậy?
Xe không có cửa hậu. Thậm chí nếu có, chúng tôi cũng không thoát được. Đúng lúc đó, xe chạy qua đại lộ số Chín, sắp vào đường hầm Lincoln.
- Họ sẽ không tấn công trước mặt mọi hành khách trên xe.
Annabeth nhắc:
- Mắt người phàm không tinh. Não họ chỉ xử lý thông tin căn cứ những gì thấy qua Màn Sương mà thôi.
- Nhưng nếu ba người kia giết chúng mình, họ cũng phải thấy chứ.
Annabeth trầm ngâm:
- Khó nói lắm. Nhưng ta không nên trông cậy người phàm giúp đỡ. Biết đâu có lối thoát hiểm trên trần xe.
Đến đường hầm Lincoln, trong xe tối sầm, chỉ còn đèn phía trên lối đi. Tự nhiên, tiếng mưa rơi im bặt.
Cô Dodds đứng dậy. Bằng giọng đều đều như tập từ trước, cô nói với mọi người trong xe:
- Tôi phải đi vệ sinh.
Bà thứ hai lên tiếng:
- Tôi cũng vậy.
Bà thứ ba nói theo:
- Tôi cũng vậy.
Họ theo nhau lần theo lối đi.
Annabeth bảo:
- Để đó cho tớ. Percy, đội nón của tớ vào.
- Cái gì?
- Chỉ mình cậu là mục tiêu của họ. Tàng hình rồi theo lối đi lên đầu xe. Cứ mặc họ đi xuyên qua cậu. Biết đâu cậu lên được cửa trên và đi thoát.
- Nhưng còn hai cậu thì sao?
- Rất có thể họ không nhận ra bọn tớ. Nhưng cậu là con của một người trong Bộ Tam Vĩ Đại. Mùi của cậu át hết mùi bọn tớ.
- Tớ không bỏ bạn như thế được.
Grover bảo:
- Đừng lo cho tụi tớ. Đi ngay đi!
Tay tôi run bần bật, thấy mình hèn nhát quá. Nhưng tôi vẫn cầm mũ đội lên đầu.
Khi nhìn xuống, tôi không thấy người mình đâu nữa.
Tôi lò dò đi lên. Sau khi qua được mười hàng ghế, tôi ghé ngồi ghế trống đúng lúc ba Nữ thần Báo Thù đi qua.
Cô Dodds dừng lại, hít hít và nhìn thẳng vào tôi. Tim tôi đập loạn xạ. Rõ ràng bà ta không thấy gì. Bà ta và hai người em của mình tiếp tục đi.
Không bị phát hiện, tôi đi tiếp lên đầu xe.
Xe sắp ra khỏi đường hầm Lincoln. Tôi sắp nhấn núi “Dừng xe khẩn cấp” thì nghe tiếng hét rợn người sau lưng.
Ba người kia không còn là ba bà lão già nua nữa.
Mặt họ giữ nguyên (chắc không thể xấu hơn được) nhưng toàn thân họ đổi thành màu nâu, da dày lên và mọc cánh dơi. Bàn tay bàn chân họ mọc vuốt như thú dữ. Ba túi xách biến thành ba roi da bốc lửa.
Ba Nữ thần Báo Thù vây quanh Grover và Annabeth, vừa quật roi vun vút vừa rít lên: