Tôi trố mắt nhìn ba người ngồi quanh bàn, chỉ chờ có người hét lên: “Không phải thế!”. Nhưng chỉ có ngài D. reo lên:
- Tứ quý. Ăn điểm rồi.
Ông vừa chặc lưỡi khoái chí vừa tính số điểm cộng.
Grover rụt rè hỏi:
- Ngài D., nếu ngài không ăn thì cho cháu lon Coca Ăn Kiêng này nhé?
- Hả? Ừ, lấy đi.
Grover cắn một miếng lon nhôm rỗng nhai lúng búng.
Tôi bảo ông Chirron:
- Hượm đã. Bác vừa bảo Thượng Đế có tồn tại ư?
- Đấng Tối Thượng là vấn đề hoàn toàn khác. Ta sẽ không bàn đến khái niệm trừu tượng đó.
- Trừu tượng ư? Bác nói…
- Ta nói đến thánh thần, những nhân vật vĩ đại kiểm soát các thế lực tự nhiên và sức mạnh con người. Đó là những vị thần bất tử trên đỉnh Olympia. Rõ ràng vấn đề ta đang bàn tới nhỏ hơn khái niệm về Đấng Tối Thượng nhiều.
- Chà, nhỏ quá nhỉ!
- Phải. Chính là những vị thần mà ta giới thiệu trong lớp học tiếng Latinh.
- Là thần Dớt, nữ thần Hera, thần Apollo… phải không?
Một lần nữa lại có tiếng sấm ì ầm dù trời trong xanh không một gợn mây.
Ông quản lý nhắc:
- Này, nếu là cậu, tôi sẽ không bừa bãi gọi tên thần thánh đâu.
- Nhưng có cả kho truyện về họ cơ mà. Họ là... truyền thuyết dân gian dùng để giải thích các hiện tượng thiên nhiên như sấm chớp, hay các mùa trong năm... Hồi khoa học chưa ra đời, người ta mới tin thần thánh.
Ngài D. giễu cợt:
- Khoa với chả học! Này Perseus Jackson...
Tôi nhăn mặt khi ông gọi đúng tên tôi. Tôi có khoe với ai đâu nhỉ?
- Hai ngàn năm nữa, người ta sẽ nghĩ gì về thứ cậu gọi là “khoa học” bây giờ? Hả? Họ sẽ bảo đó là bộ đồ thờ của người nguyên thủy. Thế đấy. Ôi, người phàm trần mới đáng yêu làm sao. Cứ như ếch ngồi đáy giếng. Họ tưởng mình tiến bộ, văn minh lắm lắm. Này Chiron, người phàm trần văn minh cỡ nào? Có giống cậu bé này không?
Dù không ưa gì Ngài D. nhưng tôi không thể không chú ý cách ông ta gọi tôi là người phàm trần, làm như... ông ta thì không! Riêng điều đó khiến tôi kinh ngạc quá đỗi, nhất là ngay trước mặt tôi, Grover đang ngoan ngoãn phục vụ thú chơi bài của ông và vờ nhai lon nhôm ngon lành để không bị hỏi tới.
Ông Chiron bảo:
- Cháu muốn tin hay không thì tùy nhưng thực tế bất tử là... còn sống mãi. Có khi nào cháu thoáng nghĩ tới khả năng không bao giờ chết, không bao giờ già yếu chưa? Thần thánh tồn tại, như cháu bây giờ, cho đến đời đời kiếp kiếp.
Tôi vừa nghĩ ra câu bông lơn: “Bất tử lợi quá đi!”, nhưng giọng bác Chiron buộc tôi phải suy nghĩ thấu đáo hơn.
- Có nghĩa dù người đời có tin hay không, các vị thần vẫn tồn tại?
Bác Chiron đồng tình:
- Chính xác. Giả sử là thần, cháu có thích được coi là huyền thoại, giống chuyện cổ tích giải thích hiện tượng sấm chớp không? Hoặc giả mai sau, cháu có thích người đời coi Perseus Jackson là huyền thoại nhằm giải thích cách nam thiếu niên nói chung vượt qua nỗi đau mất mẹ?
Trống ngực tôi như trống trận. Bác Chiron cố tình khích bác tôi nhưng tôi sẽ không cho ông toại nguyện:
- Cháu không thích. Mặt khác, cháu không tin có thần thánh.
Ngài D. làu bàu:
- Tin đi, trước khi họ nổi giận thiêu đốt cậu ra tro.