- Chính là cậu ta. Không thể nhầm được.
Người kia đáp:
- Khẽ chứ, Annabeth. Cậu ấy còn tỉnh. Đưa vào trong đi.
5. Tôi Chơi Bài Pinoch Với Ngựa
Tôi có một giấc mơ rất kỳ lạ: tôi bị lạc vào trại nuôi gia súc đông đảo. Đa phần ọn chúng muốn giết tôi. Số còn lại đòi “thức ăn” liên tục.
Chắc chắn tôi tỉnh nhiều lần, nhưng những gì tôi nghe và thấy đều mơ hô thê nên tôi lại thiếp đi. Tôi nhớ được nằm trên giường êm, được bón cho thứ gì có vị giống bỏng ngô rang bơ nhưng lại là bánh ngọt. Cô bé tóc uốn lọn cúi xuống giường, bĩu môi lau thức ăn rớt xuống cằm cho tôi.
Vừa thấy tôi mở mắt, bạn ấy hỏi ngay:
- Hạ chí năm nay có chuyện gì xảy ra vậy?
Tôi thều thào :
- Gì cơ?
Bạn tóc vàng nhìn quanh như sợ ai nghe lén:
- Chuyện gì đang xảy ra? Vật gì bị đánh cắp thế? Chỉ còn mấy tuần nữa là đến hạn rồi.
Tôi lí nhí:
- Xin lỗi bạn. Tôi không...
Có tiếng gõ cửa. Cô bé ấn vội miếng bánh to tướng vào miệng tôi.
Lần sau, lúc tôi mở mắt, cô bé không còn ở đó.
Một gã tóc bạch kim bảnh trai, vạm vỡ như vận động viên lướt sóng đứng cuối giường nhìn tôi chằm chằm. Mắt anh ta xanh biếc – ít nhất anh ta có hơn chục con mắt - mọc trên má, trán và mu bàn tay.
***
Cuối cùng, khi tôi bình phục, cảm giác lạ lẫm với một mội trường xung quanh tan biến. Thậm chí họ còn thân thiện hơn những nơi tôi từng đến. Tôi ngồi trên ghế xếp ngoài một mái hiên lớn, ngắm nhìn đồng cỏ và dãy đồi xanh phía xa. Gió nhè nhẹ thổi mang theo mùi dâu ngọt lịm.
Chân tôi đắp chăn ấm, lưng lót chiếc gối êm.
Mọi thứ đều tuyệt, duy chỉ có miệng tôi như bò cạp chiếm làm tổ. Lưỡi vừa hôi vừa đắng nghét hai hàm răng nhức nhối không chừa chỗ nào.
Trên mặt bàn cạnh chỗ tôi ngồi có chiếc ly cao. Nước trong ly giống nước táo ép. Trong ly có ống hút và chiếc dù giấy cắm xuyên qua quả anh đào giống Maraschino.
Tay tôi yếu đến nỗi suýt làm đổ ly khi vừa kịp nắm lấy nó.
Một giọng nói thân quen vang lên:
- Cẩn thận chứ!
Grover đứng dựa lan can quanh thềm. Hình như cả tuần rồi nó không chợp mắt thì phải. Nó cắp hộp giày dưới nách.
Nó mặc quần jean xanh, áo thun màu cam in dòng chứ: TRẠI CON LAI. Grover lấy lại diện mạo cũ, không còn nửa người nửa dê nữa.
Vậy có lẽ đêm rồi tôi gặp ác mộng do ăn quá nhiều kẹo xanh biển.
Chắc mẹ tôi không sao. Chúng tôi vẫn đang trong kỳ nghỉ, nên rẽ vào thăm người quen của mẹ là chủ nhân ngôi nhà rộng lớn này. Và…
Grover bảo:
- Cậu đã cứu sống tớ. Không trả hết công ơn trời biển ấy tớ nghĩ ít nhất cũng nên quay lại đồi. Chắc cậu muốn giữ cái này.
Nó cung kính đặt hộp giấy vào lòng tôi.
Trong hộp là chiếc sừng bò đen vân trắng, gốc sừng lởm chởm do bị bẻ gãy, đầu nhọn của sừng còn dính máu khô.
Đó không phải ác mộng.
Tôi hồi tưởng:
- Con quỷ đầu bò.
- Ừm… Percy, nói thế không hay đâu…
- Chẳng phải trong thần thoại Hy Lạp, người ta gọi thế là gì? Thứ nửa người, nửa bò là quỷ đầu bò, không đúng sao?