- Không chỉ có chúng, tôi có những người khác bên phe tôi, những người giỏi hơn!
- Vậy sao trò không tiết lộ cho tôi, và tôi có thể...
- Tôi biết thầy định làm gì! Thầy muốn cướp công của tôi!
Một khoảng lặng khác, và thầy Snape nói lạnh lẽo:
- Trò nói năng như một đứa trẻ. Tôi hoàn toàn hiểu chuyện cha trò bị bắt và đi tù đã khiến trò đau khổ, nhưng...
Harry có vừa đủ 1 giây cảnh giác, nó nghe thấy tiếng chân Malfoy ở bên kia cánh cửa và vừa kịp quăng mình ra khỏi chỗ cánh cửa mở bung. Malfoy sải chân đi xuống hành lang, băng qua cánh cửa để ngỏ của phòng thầy Slughorn, quành qua một góc xa và biến mất khỏi tầm nhìn.
Khó mà liều để thở, Harry tiếp tục núp xuống khi thầy Snape chậm rãi xuất hiện từ phòng học. Vẻ mặt bí hiểm khôn dò, thầy quay lại bữa tiệc. Harry đứng lại trên sàn, giấu mình dưới tấm áo choàng, suy nghĩ hết tốc lực (đầu óc chạy đua).
Chương 16
Giáng Sinh ảm đạm
"Vậy là Snape đề nghị giúp đỡ? Ông ấy thực sự đề nghị giúp đỡ sao?"
"Nếu bồ mà còn hỏi một lần nữa," Harry nói, "mình sẽ thọc cây cải này -"
"Mình chỉ hỏi cho chắc thôi!" Ron nói. Chúng nó đang đứng một mình tại bồn rửa chén trong gian bếp trang trại Hang Sóc, lột vỏ các cây cải bruxen cho bà Weasley, tuyết đang phủ đầy trên cái cửa sổ trước mặt chúng.
"Ừ, Snape đã đề nghị giúp đỡ!" Harry nói. "Ông ấy nói rằng ông đã hứa với mẹ Malfoy là sẽ bảo vệ nó, rằng ổng đã hứa bằng Lời Thề Không thể phá vỡ hay đại loại như vậy -"
"Lời Nguyền Vĩnh Viễn hả?" Ron nói, trông sửng sốt. "Không, ông ấy không thể ... Bồ có chắc không?"
"Ừ mình chắc mà," Harry nói. "Tại sao, nó có ý nghĩa gì?"
"À thì bồ không thể phá vỡ một Lời Nguyền Vĩnh Viễn ..."
"Mình làm hỏi như vậy là cho bản thân mình, kì quặc đủ rồi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu phá vỡ nó?"
"Bồ sẽ chết," Ron nói đơn giản. "Anh Fred và George đã cố bắt mình thề nó khi mình mới năm tuổi. Mình gần như đã thề, mình nắm tay anh Fred và mọi thứ khi đó bố tìm thấy bọn mình. Bố gần như mất trí," Ron nói với đôi mắt hồi tưởng. "Đó là lần duy nhất mình thấy bố giận dữ giống như mẹ, Fred cho rằng left buttock của anh ấy sẽ không bao giờ tái phạm nữa."
"À ừ. băng qua left buttock của anh Fred -"
"Chuyện gì thế?" Fred nói khi hai anh em sinh đôi bước vào bếp.
"Aaah, George, nhìn kìa. Bọn nó dùng những con dao và mọi thứ. Ối trời ơi!"
"Em sẽ lên mười bảy tuổi trong hơn hai tháng nữa," Ron gắt gỏng nói, "và lúc đó em mới có thể làm chúng bằng phép thuật!"
"Nhưng cho đến lúc đó," George nói, nó ngồi lên cái bàn ăn và để chân lên đó, "bọn anh sẽ được xem em biểu diễn cánh làm chính xác của - ờ - như thường lệ."
"Anh bắt em phải làm như thế!" Ron giận dữ nói, mút ngón tay vừa bị cắt của nó. "Các anh chờ xem, khi em mười bảy tuổi -"
"Anh chắc rằng em sẽ làm cho bọn anh kinh ngạc với những kỹ năng phép thuật không thể tin được từ trước tới nay," Fred vừa nói vừa ngáp.
"Sẵn nói về những kỹ năng không thể tin được từ trước tới nay, Ronald," George nói, "có chuyện gì thế, bọn anh nghe Ginny nói về em và một cô bé tên - hoặc thông tin của bọn anh sai - Lavender Brown?"