Vết sưng tấy quanh mắt tôi đã dịu bớt và có thể mở mắt ra một tí. Tôi đẩy chiếc gối ôm sang một bên và nhận ra cơn mưa tuyết đã mạnh lên thành một trận bão khủng khiếp. Không có gì ngoài một màu trắng xóa và những cơn gió đang gào thét nghe thật giống như của tiếng sói vậy.
Tôi hoan nghênh cơn bão, cùng với những trận gió lốc và chỗ tuyết đang đóng cục trở nên sâu hoắm. Thế này có lẽ là đã đủ để khiến những con sói thực sự, còn được biết tới như những tên lính canh, tránh xa khỏi cánh cửa nhà tôi. Tôi sẽ có một ít ngày để suy tính tiếp. Để phác họa ra một kế hoạch. Cùng với Gale, Peeta và ông Haymitch. Cơn bão tuyết này đúng là một món quà trời ban.
Dù vậy nhưng trước khi tôi bị đánh gục để đối mặt với cuộc đời mới này, tôi cần có ít thời gian để tìm hiểu xem nó sẽ có ý nghĩa gì. Chưa đầy một ngày trước, tôi đã sẵn sàng để dấn thân vào nơi hoang dã với những người mà tôi yêu thương giữa mùa đông, với rất nhiều khả năng là Capitol truy đuổi chúng tôi một nữa. Tốt nhất là liều mạng một lần. Nhưng giờ thì tôi bị vướng vào một cái gì đó còn hơn cả nguy hiểm. Chống lại Capitol chắc chắn sẽ dấn đến một cuộc trả đũa nhanh chóng. Tôi phải chấp nhận một điều rằng bất cứ giây phút nào tôi cũng có thể bị bắt lại. Rồi sẽ lại có một tiếng gõ cửa, như tiếng gõ tối hôm qua, một toán quân canh giữ lôi tôi đi. Và sẽ có một cuộc tra tấn. Rồi tùng xẻo. Một viên đạn xuyên qua sọ tôi trước quảng trường thị trấn, giá mà tôi đủ may mắn để chạy đi một cách nhanh chóng. Capitol có vô vàn cách khác nhau để sát hại người khác. Tôi tưởng tượng ra những thứ này và tôi thấy thật kinh hoàng, nhưng hãy đối mặt với nó thôi: vì đằng nào chúng chẳng ở đằng sao não tôi. Tôi đã từng là vật tế ở đấu trường. Bị đe dọa bởi ngài tổng thống. Bị quất một roi vào mặt. Tôi thực ra đã là một mục tiêu trước đó rồi.
Giờ chỉ là tới phần khó khăn hơn thôi. Tôi phải đối mặt với thực tế rằng gia đình tôi và bạn bè tôi sẽ phải chụi chung số phận này. Còn Prim. Tôi chỉ cần nghĩ tới Prim thì tất cả quyết tâm của tôi đều tan biến hết. Công việc của tôi là bảo vệ cô bé. Tôi kéo chăn qua đầu, và hơi thở dồn dập đến nỗi tôi sử dụng hết toàn bộ số oxi và vẫn bắt đầu ngẹt thở. Tôi không thể để Capitol tổn thương Prim. Sau đó sẽ cho tôi một cú giáng. Bọn họ đã từng làm vậy rồi. Họ đã giết cha của chúng tôi trong những hầm mỏ lụp xụp. Họ đã im lặng khi cô bé gần như đói đến chết. Họ chọn em như là một vật tế, sau đó thì bắt Prim phải nhìn thấy chị gái chiến đấu cho đến chết tại Đấu trường. Prim đã bị thương tổn hơn nhiều so với tôi khi ở tuổi 12. Thậm chí vẻ yếu ớt của Prim còn được so sánh với cuộc đời của Rue.