Cuộc sống ở quận 12 không thực sự quá khác biệt so với cuộc sống ở trường đấu. Ở một vài khía cạnh nào đó, bạn phải ngừng chạy trốn và quay trở lại và đối mặt với bất cứ ai muốn bạn phải chết. Điều khó khăn là tìm ra được dũng khí để làm vậy. Chà, nó không khó lắm với Gale. Anh ấy được sinh ra là một kẻ nổi loạn. Còn tôi là người dựng lên kế hoạch trốn thoát.
“Em rất xin lỗi” tôi thì thầm. Tôi rướng người lên phía trước và hôn Gale.
Mí mắt anh rung lên và anh ấy nhìn vào tôi qua sự mơ hồ của cơn buồn ngủ “Này Capnip”.
“Này Gale” tôi nói.
“Anh đã nghĩ giờ thì em đi rồi cơ”
Những lựa chọn của tôi rất đơn giản. Tôi có thể chết như một con mồi trong khu rừng hoặc tôi có thể chết ở ngay đây bên cạnh Gale.
“Em sẽ không đi bất cứ đâu cả. Em sẽ ở ngay đây và giải quyết mọi thứ rắc rối”
“Anh cũng vậy” Gale nói. Anh ấy chỉ kịp nở một nụ cười khi mà thuốc kích thích kéo anh ấy ngủ lại.
Chap 9
Có ai đó lắc vai làm tôi phải ngồi dậy. Tôi đã thiếp đi mà vẫn còn áp mặt lên bàn. Một miếng vải trắng được gấp lại đặt lên bên má còn lành lặn của tôi. Má còn lại, bên đã lãnh roi của Thread rộp lên đau đớn.
Với cả thế giới Gale chẳng là gì, nhưng những ngón tay anh ấy đang đan lấy tay tôi. Tôi ngửi thấy mùi bánh mì mới nướng và thử cử động cổ dù còn đang tê cứng thì nhận ra Peeta đang nhìn tôi với vẻ mặt buồn rầu. Tôi lập tức có cảm giác rằng cậu ấy đã quan sát tôi được một lúc rồi.
“Lên giường mà ngủ, Katniss. Tớ sẽ trông chừng anh ấy,” Cậu ấy nói.
“Peeta. Điều mà tớ nói ngày hôm qua, về việc chạy trốn…” Tôi mở lời.
“Tớ biết rồi,” Cậu ấy đáp. “Không có gì cần giải thích cả.”
Tôi nhìn thấy ổ bánh mì trên bàn tính dưới ánh nắng nhàn nhạt của một buổi sáng đầy tuyết rơi. Cả ánh mắt buồn của Peeta nữa. Cậu ấy có ngủ được chút nào không. Chắc không thể đủ cho một giấc dài. Tôi nghĩ đến sự đồng tình của cậu ấy với mình ngày hôm qua, việc cậu ấy bước lên đến cạnh tôi để bảo vệ Gale, cả mong muốn để mặc số mệnh của mình cho tôi trong khi bản thân tôi thì hầu như chưa từng làm gì để đền đáp lại cậu ấy. Bất kể tôi làm gì đều làm tổn thương một ai đó. “Peeta.”
“Chỉ cần đi ngủ thôi, được không?” cậu ấy đáp.
Tôi dò dẫm bước lên bậc thang, ngang qua những tấm màn che và ngủ ngay lập tức. Có những khi, Clove, cô gái đến từ quận 2, bước vào những giấc mơ của tôi. Cô ấy đuổi theo, níu tôi ngã xuống đất và rút ra một con dao rạch mặt tôi. Nó găm thật sâu vào má, tạo thành một vết rạch dài. Rồi Clove bắt đầu biến đổi, khuôn mặt cô ấy dài ra thành một cái mõm, lớp lông đen mọc lên từ da, móng tay hóa đâm ra thành những cái vuốt dài, nhưng đôi mắt thì vẫn không thay đổi. Cô ấy mang hình dạng của một con chó lai, sinh vật giống sói của Capitol đã mang đến nỗi kinh hoàng cho chúng tôi vào đêm cuối cùng tại đấu trường. Cô ấy quay đầu lại, hú một tràng dài để thu hút những con sói gần đó. Rồi Clove bắt đầu liếm chỗ máu chảy ra từ vết thương của tôi, mỗi vết liếm lại mang đến một cơn đau đớn cắt dọc khuôn mặt. Tôi khóc nghẹn ngào và giật mình tỉnh dậy, cả thân người run lẩy bẩy và đổ đầy mồ hôi. Tôi đặt tay lên chỗ má bị thương, tự nhủ với chính mình rằng không phải Clove mà là Thread đã làm tôi bị thương. Tôi ước gì Peeta ở đây để có thể ôm lấy tôi, cho tới khi tôi chợt nhận ra rằng mình đã không thể hy vọng điều đó được nữa. Tôi đã chọn Gale và cuộc nổi loạn, tương lai cùng với Peeta chỉ là kịch bản của Capitol, không phải của tôi.