“Thật sao?” Peeta nói, tóm lấy tờ ghi chú trên tay tôi và xem xét nó . “Cậu có biết nó có nghĩa gì không? Chúng ta sẽ có cả ngày cho bản thân.”
“Nhưng thật tệ khi không thể đi đâu đó,” tôi đáp lại vẻ buồn bã.
“ Ai nói chúng ta không thể?” cậu hỏi lại.
Trên mái nhà. Chúng tôi gọi một đống thức ăn, túm lấy vài tấm mền và tiến thẳng lên mái nhà làm một bữa picnic. Bữa picnic kéo dài cả ngày giữa vườn hoa với tiếng chuông gió kêu leng keng. Chúng tôi ăn uống và nằm dưới ánh mặt trời. Tôi đớp lấy những quả nho treo lủng lẳng và dùng chút kiến thức mới học lúc huẩn luyện để đan và thêu những tấm lưới. Còn Peeta thì vẽ tôi. Chúng tôi nghĩ ra một trò chơi với tấm lưới chắn dựng quanh nóc nhà – một trong hai ném một quả táo vào nó và người còn lại phải bắt lấy.
Không ai tới làm phiền cả. Tới quá trưa, tôi nằm và gối đầu lên đùi Peeta, làm một chiếc vương miện từ hoa trong khi cậu ấy nghịch tóc tôi, nói là đang thực hành thắt nút. Sau một lúc thì tay cậu ấy mới ngừng lại.
“Cái gì?” tôi hỏi
“Tớ ước có thể đóng băng giây phút này, ngay tại đây, bây giờ và đắm chìm trong nó mãi mãi” cậu ấy nói.
Thường thì những kiểu trả lời thế này ám chỉ tình cảm bất diệt của cậu ấy dành cho tôi khiến tôi cảm thấy mình tội lỗi và độc ác. Nhưng tôi thấy rất ấm áp, thoải mái và ngoại trừ việc lo lắng về một tương lai không bao giờ có được, tôi chỉ để lời nói tuột ra khỏi miệng.
“Được thôi”
Tôi có thể thấy cậu ấy cười trong lời nói.
“Vậy là cậu sẽ chấp nhận nó?”
“Tớ sẽ chấp nhận.” tôi trả lời.
Ngón tay cậu ấy trở lại trên tóc tôi và tôi chợp ngủ mơ màng, nhưng cậu ấy đánh thức tôi để nhìn mặt trời lặn. Đó là mảng sáng vàng cam diệu kì ẩn sau đường chân trời ở Capitol.
“Tớ không nghĩ cậu muốn bỏ lỡ nó đâu”
“Cảm ơn cậu”, tôi đáp. Vì tôi không thể đếm trên đầu ngón tay số lần mặt trời lặn mà tôi đã bỏ qua, mà tôi không muốn bỏ lỡ lần nào trong số chúng.
*
Chúng tôi không tham gia bữa tối với mọi người, và chẳng ai gọi cả.
“Tớ vui lắm. Tớ mệt mỏi khi khiến mọi người xung quanh thực khổ sở”, Peeta lên tiếng. “Mọi người sẽ rơi nước mắt, hoặc bác Haymitch…”. Peeta chẳng muốn nói tiếp.
Chúng tôi ở trên mái nhà cho tới giờ đi ngủ và rồi lặng lẽ trượt xuống phòng ngủ mà không bắt gặp ai.
Sáng hôm sau, chúng tôi bị dựng dậy bởi đội chuẩn bị. Cảnh Peeta và tôi ngủ cùng nhau quá sức tưởng tượng với Octavia, vì chị ấy bật khóc ngay lập tức.
“Cậu nhớ những gì Cinna nói với chúng ta đấy!” Venia nói mạnh giọng. Rồi Octavia gật đầu và thôi thổn thức.
Peeta phải quay trở lại phòng mình để chỉnh trang và tôi ở lại một mình với Venia và Flavius. Tiếng ríu rít chuyện trò quen thuộc ngưng bặt. Thật ra, chẳng có tí chuyện nào cả, ngoài việc bảo tôi nâng cằm hay nhận xét về một kĩ xảo trang điểm. Trời đã gần trưa khi tôi cảm thấy có gì đó nhỏ giọt trên vai mình và quay lại thì nhìn thấy Flavius đang cắt tóc với những giọt nước mắt thầm lặng chảy trên mặt. Venia ném cho anh ấy một cái nhìn, rồi anh ấy nhẹ nhàng đặt chiếc kéo xuống bàn và rời đi.