Bà Effie rời bàn với chiếc khăn ăn chùi mặt.
“Giờ mình làm bà Effie khó chịu rồi. Tớ đáng nhẽ nên nói dối và nói là đã bắn vài mũi tên”
“Chị chắc hẳn nghĩ chúng em lên kế hoạch trước”. Peeta nói, ném cho tôi một nụ cười mỉm.
“Phải không?” Portia hỏi. Chị ấy đụng ngón tay ấn mi mắt khép lại như thể đang tránh ánh đèn sáng chói.
“Không ạ,” tôi đáp, nhìn Peeta với vẻ cảm kích. “Không ai trong chúng em biết sẽ định làm gì khi bước vào”
“Còn bác, Haymitch?” Peeta nói. “Chúng cháu đã quyết định sẽ không có bất kì sự liên minh nào trong cuộc đấu”
“Tốt. Rồi ta sẽ không phải chịu trách nhiệm về việc các cháu hạ gục bất cứ người bạn nào của ta với sự ngớ ngẩn của các cháu”, ông Haymitch đáp.
“Đó chỉ là những gì bọn cháu đang nghĩ” tôi nói với ông ấy.
Chúng tôi kết thúc bữa ăn trong im lặng, nhưng khi đứng dậy để vào phòng họp, Cinna đặt tay vòng qua tôi và siết nhẹ.
“Đi thôi, đi xem điểm số trong bài huấn luyện”
Mọi người tập trung quanh bàn tivi và một bà Effie với cặp mắt nảy lửa đập vào chúng tôi. Khuôn mặt của những kẻ hiến tếhiện lên từng quận một và điểm của họ nhấp nháy dưới các hình ảnh. Từ một tới mười hai. Có thể đoán được điểm số cao sẽ dành cho Cashmere, Gloss, Brutu, Enobaria và Finnick. Còn lại là từ thấp tới trung bình.
“Họ từng cho điểm không chưa?” tôi hỏi
“Chưa, nhưng mọi thứ đều có lần đầu mà.” Cinna trả lời.
Hóa ra anh ấy đúng thật. Vì khi Peeta và tôi mỗi người đạt điểm mười hai, chúng tôi đã dựng nên lịch sử của đấu trường. Nhưng không ai có vẻ là chúc mừng.
“Sao họ làm thế?” tôi hỏi
“Bởi vì những người khác sẽ không còn lựa chọn nào ngoài nhắm vào cháu,”, ông Haymitch nói thẳng thừng. “Đi ngủ thôi. Ta không chịu được việc nhìn thấy ai trong số các cháu nữa”.
Peeta đi cùng tôi xuống phòng trong im lặng, nhưng trước khi cậu ấy nói lời chúc ngủ ngon, tôi vòng cánh tay quanh cậu ấy và dựa đầu vào ngực cậu ấy. Tay Peeta lướt dọc lưng tôi và áp má vào tóc tôi.
“Tớ xin lỗi nếu làm mọi việc tệ hơn” tôi nói
“Không tệ hơn tớ đâu. Nhưng sao cậu lại làm thế?”, Peeta hỏi.
“Tớ không biết. Để thể hiện rằng tớ không chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi của họ chăng?”, tôi đáp.
Cậu ấy hơi cười, chắc là nhớ tới buổi tối trước cuộc đấu năm ngoái. Chúng tôi ở trên mái nhà, vì không đứa nào ngủ được cả. Rồi Peeta đã từng nói gì đó mà tôi chưa hiểu ý cậu ấy là gì. Nhưng giờ tôi đã hiểu.
“Tớ cũng thế”, Peeta kể lể “Và tớ không nói sẽ không cố gắng. Ý tớ là, để đưa cậu trở về nhà. Nhưng nếu tớ hoàn toàn thành thật về việc này…”
“Nếu cậu hoàn toàn thành thật, cậu sẽ nghĩ rằng Tổng thống Snow có thể bằng mọi cách đã ra lệnh trực tiếp cho họ để đảm bảo chúng ta đã chết trong trường đấu.” tôi đáp.
“Điều đó đã thoáng qua trong đầu tớ,” Peeta nói
Nó cũng đã thoáng qua trong đầu tôi. Lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong khi biết mình sẽ không sống sót mà rời trường đấu, tôi vẫn giữ hi vọng rằng Peeta sẽ sống. Nhưng sau cùng, cậu ấy đã không ném ra những quả dâu rừng, mà là tôi.