Lần này gã quý tộc nhắm mắt lại và lịm đi. D' Artagnan lục trong cái túi mà chàng thấy gã đút tờ lệnh đi đường vào đấy rồi cầm lấy. Giấy mang tên Bá tước De Wardes.
Rồi đưa mắt nhìn lần cuối con người trẻ tuổi đẹp trai suýt soát hai nhăm tuổi, bỏ mặc hắn nằm đấy không còn cảm giác, có lẽ đã chết, chàng buông một tiếng thở dài, buồn thay cho cái định mệnh trớ trêu xui khiến con người hủy hoại lẫn nhau vì lợi ích của những kẻ xa lạ với mình và thường không biết cả đến việc mình đang tồn tại nữa.
Nhưng chàng bị bứt ra khỏi những ý nghĩ ấy bởi những tiếng gào thét hết sức mình kêu cầu cứu của Lubanh.
Planchet lấy tay chẹn họng hắn, và dùng hết sức siết chặt lại rồi nói:
- Thưa ông, chừng nào tôi còn chẹn thế này, nó sẽ không kêu nữa, tôi tin chắc như vậy. Nhưng tôi chỉ vừa buông tay ra là nó lại rống lên ngay. Tôi nhận ra nó là người Noócmăng, và dân Noócmăng thì bướng lắm.
Thật vậy, bị chẹn đến thế, Lubanh vẫn cố để lọt ra tiếng kêu.
- Đợi đã! - D' Artagnan nói.
Cầm chiếc khăn tay, chàng nhét vào miệng hắn và bảo Planchet:
- Bây giờ, trói nó vào một gốc cây.
Công việc được thực hiện cẩn thận, rồi họ kéo Bá tước De Wardes đến gần tên đầy tớ. Và vì đêm bắt đầu buông, kẻ bị trói và kẻ bị tử thương cả hai đều ở sâu mấy bước ở trong rừng, đương nhiên họ phải ở lại đó đến ngày hôm sau.
- Và bây giờ - D' Artagnan nói - ta đến nhà trấn thủ.
- Nhưng tôi thấy hình như ông cũng bị thương? - Planchet nói.
- Không sao cả, ta hãy lo chuyện gấp nhất đã, rồi hãy nói đến vết thương của ta sau, vả chăng hình như cũng không nguy hiểm lắm đối với ta.
- Và cả hai rảo bước tới dã thự của viên trấn thủ đáng kính.
Người ta thông báo có Bá tước De Wardes.
D' Artagnan được dẫn vào.
- Ông có lệnh do Giáo chủ ký? - Viên trấn thủ hỏi.
- Vâng, thưa ông - D' Artagnan trả lời - lệnh đây.
- Ờ, ờ, thế này là hợp thức và bảo đảm lắm rồi - viên trấn thủ nói.
- Đơn giản thôi - D' Artagnan trả lời - tôi là một trong những người thân tín của Giáo chủ mà.
- Hình như Đức ông muốn ngăn ai đó đến nước Anh.
- Phải, một thằng cha D' Artagnan nào đó, một tên quý tộc người Bearn xuất phát từ Paris cùng với ba tên bạn với ý đồ đến tận London.
- Ông có biết đích thân hắn không? - Viên trấn thủ hỏi.
- Ai cơ?
- Cái tên D' Artagnan ấy.
- Quá rõ.
- Vậy cho tôi biết đặc điểm của hắn đi.
- Không gì dễ hơn.
Và D' Artagnan tả từng nét, từng nét đặc điểm của Wardes.
- Hắn có ai đi cùng không? - Viên trấn thủ hỏi.
- Có, một tên hầu là Lubanh.
- Người ta sẽ canh chừng bọn chúng, và nếu tóm được chúng, Đức ông có thể yên tâm, chúng sẽ được giải về Paris, và được áp giải cẩn thận.
D' Artagnan nói:
- Thưa ông, nếu làm được chuyện đó, ông sẽ có công lớn với Giáo chủ.
- Khi quay về, ông lại gặp lại Giáo chủ chứ, thưa Bá tước?
- Chắc chắn thế rồi.
- Xin Bá tước nói giùm với Giáo chủ, tôi xin hết lòng phụng sự ngài.