Người chủ một chiếc thuyền buồm chuẩn bị căng buồm trả lời:
- Chả có gì dễ hơn việc đó. Nhưng sáng nay có lệnh không được để người nào không được phép khẩn cấp của Giáo chủ đi qua.
- Tôi có giấy phép đó - Gã quý tộc vừa nói vừa rút mảnh giấy trong túi ra - Giấy phép đây!
- Ông hãy đem đến trấn thủ cảng xác nhận - chủ thuyền nói - và đưa cho tôi giấy ưu tiên.
- Tôi phải tìm ông trấn thủ ở đâu?
- Ở dã thự của ông ấy.
- Dã thự ấy ở đâu?
- Cách thành phố một phần tư dặm. Kia kìa, từ đây ông cũng nhìn thấy, cái mái lợp đá đen ở chân cái gò nhỏ ấy.
- Tốt lắm! - Gã quý tộc nói.
Và cùng với người hầu, gã đi theo con đường dẫn đến dã thự của viên trấn thủ.
D' Artagnan và Planchet đi theo gã quý tộc với khoảng cách năm trăm bước.
Ra khỏi thành phố, D' Artagnan rảo bước đuổi kịp gã, vừa lúc gã đi vào một cánh rừng nhỏ.
- Thưa ông - D' Artagnan nói - Ông có vẻ rất vội vã?
- Người ta không thể vội hơn thế, thưa ông.
- Tôi lấy làm tiếc - D' Artagnan nói - vì tôi cũng rất vội, nên tôi muốn nhờ ông giúp tôi một việc.
- Việc gì?
- Để tôi đi trước.
- Không được - gã quý tộc nói - tôi đã đi sáu mươi dặm và mất bốn mươi tư giờ và trưa mai tôi đã phải ở London.
- Tôi cũng đi cùng con đường ấy trong bốn mươi giờ và mười giờ sáng mai tôi phải ở London.
- Thưa ông tiếc thật. Nhưng tôi đến trước, và tôi sẽ không qua sau đâu.
- Rất tiếc thưa ông. Nhưng tôi đến sau, và tôi sẽ qua trước.
- Công việc của nhà Vua! - Gã quý tộc nói.
- Công việc của chính tôi! - D' Artagnan nói.
- Tôi thấy hình như ông định cố tình gây sự với tôi.
- Mẹ kiếp! Thế ông muốn nó là thế nào?
- Ông muốn gì?
- Ông muốn biết điều đó ư?
- Hẳn rồi.
- Vậy thì thế này! Tôi muốn cái lệnh ông đang mang theo, bởi vì tôi không có nó, và tôi lại cần có một cái.
- Tôi cho là ông đang đùa.
- Tôi chả bao giờ đùa.
- Để tôi đi!
- Ông không đi được đâu.
- Anh bạn trẻ tử tế của ta ạ, ta sẽ bắn vỡ đầu anh, Lubanh đâu, súng ngắn của ta.
- Planchet! - D' Artagnan nói - hãy lo tên hầu, còn ta lo thằng chủ.
Planchet hăng hái lập chiến công đầu, nhảy bổ lên Lubanh, và vì khỏe và dũng mãnh, hắn quật Lubanh ngã ngửa ra và tì gối lên ngực rồi nói với D' Artagnan:
- Ông chủ, ông lo việc của ông đi, còn tôi, tôi đã làm xong việc của tôi rồi.
Thấy vậy, gã quý tộc rút gươm nhảy bổ vào D' Artagnan, nhưng gã gặp phải một đối thủ khó nuốt.
Trong khoảng ba giây đồng hồ D' Artagnan đã cho hắn ba nhát gươm, mỗi nhát chàng lại nói:
- Một nhát vì Athos! Một nhát vì Porthos! Một nhát vì Aramis.
Đến nhát thứ ba, gã quý tộc đổ vật xuống như một đống thịt.
D' Artagnan tưởng hắn chết, hoặc ít nhất cũng bị ngất, lại gần hắn để chiếm lấy cái lệnh, nhưng đúng lúc chàng vươn cánh tay ra để lục tìm, tên bị thương vẫn chưa rời tay gươm liền xỉa luôn một mũi vào ngực chàng và nói:
- Một cho ngươi!
- Và một cho ta! Nhát cuối là nhát tốt nhất! - D' Artagnan hét lên giận dữ, đâm nhát thứ tư xuyên qua bụng hắn cắm mũi gươm xuống đất.