- Bây giờ mà có một hớp rượu vô bụng thì có lẽ bớt lạnh nhỉ? Quách Đại Lộ cười :
- Không ngờ có lúc anh cũng biết thèm rượu hé. Yến Thất nói :
- Gần mực thì đen, tại gần anh nên tôi có đôi khi thèm rượu đấy. Quách Đại Lộ nói :
- Cứ như thế này, nếu gần tôi lâu hơn nữa, có thể anh cũng mê đàn bà luôn. Yến Thất véo mạnh vào vai Quách Đại Lộ và không thèm nói nữa. Qua một lúc, Quách Đại Lộ lại nói :
- Tôi thật không hiểu tại sao người như lão Vương mà lại kết oán thù với bọn Đại Ngô Công, mà kết thù lại sâu như thế nhỉ? Yến Thất nói :
- Không hiểu thì đừng thèm hiểu. Quách Đại Lộ hỏi :
- Chẳng lẽ anh không thấy kỳ à? Yến Thất nói :
- Không thấy. Quách Đại Lộ hỏi :
- Tại sao vậy? Yến Thất nói :
- Bởi vì từ trước đến nay tôi không thích nghe ngóng chuyện bí mật của người khác, nhất là chuyện bí mật của bằng hữu. Quách Đại Lộ làm thinh. Qua một lúc thật lâu, trong khung cảnh vắng tênh, chợt nghe một cái “ót”. Yến Thất hỏi :
- Cái gì thế nhỉ? Quách Đại Lộ thở ra :
- Cái bao tử của tôi nó kêu đấy. Bây giờ thì hắn đói quá mức rồi. Lại qua một lúc nữa, chợt nghe một tiếng “cộc”... Quách Đại Lộ hỏi :
- Cái gì thế? Yến Thất nói :
- Răng của tôi nó nhịp đấy. Hắn lạnh đến mức răng phải đánh bò cạp. Quách Đại Lộ nói :
- Đã lạnh thì tại sao không dựa vào tôi đây nè. Yến Thất chỉ hứ một tiếng nho nhỏ chứ không đáp lại. Quách Đại Lộ hỏi :
- Anh hứ gì thế? Yến Thất nói :
- Tôi bảo anh đừng có lên tiếng, lên tiếng là lộ mục tiêu cho địch biết đấy. Quả nhiên, Quách Đại Lộ không dám lên tiếng nữa. Cái gì hắn cũng không sợ, hắn chỉ sợ bọn ấy không chịu đến, hoặc đến mà nghe tiếng động rồi rút đi. Quách Đại Lộ muốn lấy cái lưới phủ lên mình Yến Thất cho hắn đỡ lạnh, chiếc lưới chụp họ trong rừng, nhưng khi về Lâm Thái Bình không chịu bỏ lại, hắn tiếc nên mang theo. Khi bắt đầu đi gác, Quách Đại Lộ lại mang nó bên mình, thứ lưới này nhẹ mà chắc lắm, hắn muốn dùng gậy ông đập lưng ông, hắn định tên Đại Ngô Công tới đây thám thính thì sẽ dùng lưới này trị lại. Lưới tuy không dầy, nhưng lòng của Yến Thất chợt nghe ấm áp lạ thường, khi Quách Đại Lộ phủ lưới lên mình hắn. Ngay lúc đó, chợt có một bóng người phớt qua và tiếp liền theo một vừng ánh sáng vút vào cửa sổ. Người chúi xuống thật nhanh, ánh sáng vút vào còn nhanh hơn nữa. Quách Đại Lộ và Yến Thất chưa kịp nhìn ám khí đó là gì thì người phóng ám khí đã nhảy vút trở lên... Nhưng dầu nhảy vọt lên có nhanh, cũng vẫn không nhanh bằng người quăng mẻ lưới. Chiếc lưới phủ đúng vào con người ấy. Quách Đại Lộ đắc ý cười lớn :
- Chạy đâu? Yến Thất nhảy tới, hắn dùng mũi chân nhắm ngay vào Huyết Hải huyệt của tên ấy đá một cái thật nhanh. Nhưng không ngờ, ngay khi ấy, từ trong lưới nhiều ánh sáng lại vút ra... Quách Đại Lộ hoảng hồn lao tới nhanh như gió án ngang trước mình Yến Thất, vì trong lúc ỷ y, và nhất là cú đá của Yến Thất mới nửa chừng, hắn không làm sao thoát kịp vùng ám khí... Cùng một lúc, từ ngoài đầu tường có một cái móc sắt ném vào ngay trên đầu lưới, sau cái móc là sợi dây, tự nhiên sợi dây ấy có người bên đầu tường điều khiển. Chiếc lưới được kéo vút lên, y như lúc Lâm Thái Bình xớt lấy. Lúc đó Quách Đại Lộ đã ôm Yến Thất, hắn dùng lưng chịu phía ám khí, cả hai lăn xuống đất thật nhanh. Quách Đại Lộ cảm nghe cả mình nhức nhối, toàn thân như tê dại... Tri giác hắn bắt đầu thấy mơ hồ... Hắn không thấy cái lưới được kéo lên, hắn cũng không thấy người trong lưới phóng chạy. Trong cơn chập chờn vì trúng độc, hắn chỉ cảm nghe một tiếng quát và một tiếng rú dài tận đằng xa và cuối cùng là hắn mê man bất tỉnh.Xem tiếp hồi 30 Sinh tử chi giao