- Tôi thà giết chết chàng, cũng không thể để chàng lọt vào tay nữ nhân khác. Sở Lưu Hương hỏi:
- Bằng hữu của nàng là nữ nhân ? Vợ lão chủ quán đáp:
- Ừm. Sở Lưu Hương hỏi:
- Nữ nhân nào ? Bộ dạng ra sao ? Vợ lão chủ quán trừng mắt:
- Chàng tốt hơn hết là đừng hỏi quá rõ, tránh làm tôi ghen tị. Sở Lưu Hương thốt:
- Nhưng y trăm phương ngàn cách muốn giết ta, ta ít ra nên biết y là ai.
- Chàng bất tất phải biết, bởi vì biết cũng không tốt đẹp gì cho chàng. Sở Lưu Hương hỏi:
- Nàng nhất định không chịu nói cho ta biết ? Vợ lão chủ quán chớp chớp mắt:
- Sau này có lẽ tôi sẽ kể cho chàng biết. Sở Lưu Hương hỏi:
- Bao lâu sau ? Vợ lão chủ quán đáp:
- Đợi đến lúc tôi cao hứng, có lẽ dăm ba ngày, có lẽ nửa năm. Ả vừa cười vừa hỏi:
- Chàng đã chuẩn bị nằm đây cả đời, còn gấp gáp gì nữa ? Sở Lưu Hương lại ngẩn người:
- Xem bộ dạng này ta lưu lại đây cũng vô dụng. Vợ lão chủ quán hỏi:
- Chàng nói gì ? Sở Lưu Hương đáp:
- Ta nói ta nên đi. Vợ lão chủ quán cười:
- Chàng đi sao được ? Sở Lưu Hương đáp:
- Để ta thử xem. Vừa nói xong, chàng đã ngồi dậy trên giường. Vợ lão chủ quán như thấy người chết sống lại, cả thân mình tê cứng. Sở Lưu Hương mỉm cười:
- Xem chừng ta vẫn còn có thể đi. Vợ lão chủ quán tròn xoe mắt, há hốc miệng, lắp bắp:
- Chàng ... chàng rõ ràng đã bị tôi điểm huyệt mà. Sở Lưu Hương thản nhiên đáp:
- Đó có lẽ bởi vì công phu điểm huyệt của nàng chưa xuất sắc lắm, có lẽ vì nàng hạ thủ không nặng nề lắm. Sở Lưu Hương cười:
- Chỉ có nàng mới có thể diễn kịch, người khác không thể sao ? Vợ lão chủ quán hỏi:
- Nhưng ... nhưng chàng đã không bị tôi chế trụ, sao lại giả đò tới đây ? Sở Lưu Hương đáp:
- Bởi vì ta thích nàng. Lần này chàng không nói thật. Chàng làm như vậy, chỉ vì muốn điều tra coi ai đã ngấm ngầm chủ mưu muốn giết chàng. Chàng vốn đã tính để vợ lão chủ quán đem chàng đi. Vợ lão chủ quán cắn môi:
- Chàng đã thích tôi, sao còn phải đi ? Sở Lưu Hương điềm đạm đáp:
- Bởi vì tay nàng chặt thịt còn chưa rửa, ta không thích nữ nhân tay có mùi thịt. Vợ lão chủ quán đỏ mặt, giận đến mức nói không ra lời. Sở Lưu Hương thốt:
- Ta cũng không thích đi chân không, giày của ta đâu ? Đem đến cho ta. Vợ lão chủ quán trừng mắt nhìn chàng, mặt lúc xanh lúc đỏ, chung quy vẫn đem giày đến cho chàng. Sở Lưu Hương giơ chân ra:
- Mang giày cho ta. Vợ lão chủ quán nghiến răng, mang giày cho chàng. Sở Lưu Hương từ từ bước xuống giường, sửa sang y phục chỉnh tề. Vợ lão chủ quán nhịn không được phải hỏi:
- Chàng đã phải đi, sao còn chưa đi ? Sở Lưu Hương cười cười:
- Hiện tại nàng vì sao lại muốn đuổi ta đi ? Nàng sợ cái gì ? Vợ lão chủ quán cắn môi không nói gì. Sở Lưu Hương hỏi:
- Nàng có phải sợ ta bắt nàng nói ra tên bằng hữu của nàng ? Khuôn mặt vừa trắng vừa béo của vợ lão chủ quán đã phát xanh dờn. Sở Lưu Hương mỉm cười: