- Không kiếm được tông tích?
- Kiếm được, chỉ không chịu đưa ra khiến ta uổng phí mất bao nhiêu tâm huyết. Xem ra ngươi phải đi với lão phu một chuyến, xin không được thì đành lấy trộm vậy?
- Lấy trộm?
- Phải, tình thế khẩn trương, không thể không làm thế. Hãy thử nghĩ Quỷ lâm và Ma cung vốn đã hùng mạnh nay lại thêm một bộ Huyền Mê Ma cung thì có khác nào như cọp thêm cánh, cho nên phải bất chấp thủ đoạn?
- Theo vãn bối trong việc này tất phải có điều chi uẩn khúc. Với thể diện của tiền bối cùng đạo nghĩa võ lâm mà Thiên Hoang, Địa Lão, nhị tiên lại có thể làm ngơ được ư? Tiền bối hãy kể tường tận được không? Thạch Lan trầm tư hồi lâu mới nói :
- Thoạt đầu khi lão phu gặp được Thiên Hoang Đế Quân, lão phu nói với lão rằng : “Lão quỷ, ngươi nghĩ xem, việc Tuần Hồi ma cung dám công khai chiếm lĩnh Thiếu Lâm tự làm căn cứ có đáng hận không?” Lão gật đầu nói :
- “Quá ư bá đạo”, sau đó lão phu còn nói rất nhiều những lời đường hoàng chính phái rồi mới tới chuyện của tiểu tử nhà ngươi. Nhưng lão càng nghe càng mày chau mặt ủ, sau khi lão phu nói xong, ngươi có biết lão quỷ đó nói sao không? Thực là tức chết lão phu? Lão chỉ hừ một tiếng : “Tiểu tử không biết trời cao đất dày?” Thử nghĩ xem lão phu há có thể để người khác vũ nhục ngươi, lập tức nổi giận hỏi Thiên Hoang :
- Vậy ý ngươi thế nào? Lão lạnh lùng nói :
- Đừng tới làm phiền ta nữa. Lão phu hỏi :
- Ngươi có cho không? Lão đáp :
- Không cho? Lão phu tự nhiên nổi giận mà bỏ đi, hôm nay nghĩ lại thực hổ thẹn vô cùng. Đông Phương Thanh Vân trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi :
- Bây giờ nói tới Địa Lão tiên? Thạch Lan tiên tựa vẫn còn dư hận, nói :
- “Nói tới lão quỷ này càng thêm phần khả ố, sau khi rời khỏi chỗ Thiên Hoang, lão phu bèn tới ngay chỗ Địa Lão, giữa đường lão phu chợt nghĩ rằng sau thất bại với Thiên Hoang, mình phải có cách khác. Kết cục lão phu nghĩ ra được một chiêu. Vừa gặp Địa Lão đã chẳng nói chẳng rằng động thủ liền. Sau ba ngày ba đêm, cả hai đều sức cùng lực kiệt rồi, không thể bỏ đi đâu được. Lúc ấy lão phu mới nhắc tới chuyện này, thoạt đầu còn thêm dầu thêm mỡ, nói ra những điều khác của Ma cung và Quỷ lâm. Địa Lão nghe rồi thì tỏ vẻ bất bình :
- Thật khả ố, thế thì khinh miệt võ lâm quá rồi? Một chiêu này quả là đánh trúng tâm tư của lão, do vậy lão phu bèn đem hết sự tình ra mà nói cho Địa Lão quái thực tường tận, lão quái vừa nghe vừa gật đầu. Lão phu nói khô cả cổ họng, lào quái mới nói ra câu: “Tốt nhất chúng ta phải cứu tiểu tử này?”. Lão phu nghe vậy bèn nói cho Địa Lão toàn bộ kế hoạch, nào là đem thiên hạ Ngũ Đan giúp ngươi luyện thành Ngũ Nguyên thần công, sau đó truyền nhập Hàn Đàm ma cung thế nào, nhất nhất kể ra, nào ngờ sau khi nghe xong, Địa Lão quái gầm lên :
- Ngươi dám bảo lão phu cho tiểu tử kia Linh Đan bảo dược ư? Lão phu nói vấn đề hiện tại không còn của một người nữa mà là quan hệ đến sự tồn vong của toàn thể võ lâm đồng đạo. Địa Lão lạnh nhạt đáp :
- Điều đó chẳng quan hệ gì tới ta, võ lâm đều biết ta thoái ẩn đã lâu rồi. Lão phu nói :
- Chẳng lẽ ngươi không đếm xỉa gì tới mọi sự sao?