Kiệt đột nhiên nhíu mày, cậu phát hiện ra Hà Yên và Nhiên dường như không hoàn toàn là muốn thi đấu. Họ rất hăng nhưng lại lấy việc tấn công nó làm chủ yếu. Kiệt ra hiệu với thầy Minh, hất mặt về phía nó. Một lcus quan sát, thầy Minh cũng hiểu ra. Cả hai vội vã lại gần nó, cản từng đường chuyền bóng qua người nó. Nó vẫn không hảy biết gì. Do tập trung vào việc bảo vệ nó, cả hai không có cơ hội tấn công rổ bên kia.
"Bộp". Nhiên nhảy lên, ném bóng trót lọt vào rổ. Thầy Minh cũng nhảy lên chặn nhưng không kịp. Hà Yên thì có vẻ rất hả hê. Bàn thắngvừa rồi đã đem lại chiến thắng ở hiệp hai cho đội của cô ta. Cô ta đã rất thành công trong việc đánh vào tâm lí mọi người.
Giải lao...
- Nhiên rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Cậu ấy không phải bạn thân của cậu sao, Du?
Kiệt huých vai nó, nhưng nó không trả lời. Vẻ mặt nó y như người mất hồn. Cô ấy đang muốn đối đầu với nó sao? Người bạn nó yêu quý nhất muốn đối đầu với nó sao?
- Chỉ còn hiệp này để phân thắng bại, chúng ta phải cố một chút. Cứ đứng bào vệ Du e không ổn. Chúng ta sẽ rất dễ thua. - Thầy Minh liếc mắt qua hắn.
Hắn đăm chiêu suy nghĩ. Hắn cũng đã nhận ra họ cố tình tấn công nó. Nhưng tâm trạng hắn đang rất rối bời. Hắn đang phân vân, đang rất bối rối, không biết xử sự ra sao.
- Lâm, cậu nhận trách nhiệm bảo vệ Du đi. Chúng tôi sẽ tấn công. - Kiệt đặt tay lên vai hắn.
Có lẽ đây là vị trí thích hợp nhất cho hắn lúc này. Hắn không tấn công vì không muốn đối đầu với Nhiên. Bảo vệ nó thì chắc không có vấn đề gì.
"Tuýt". Hiệp cuối bắt đầu. Vẫn như cũ. Nó là mục tiêu tấn công của Hà Yên và Nhiên. Chỉ khác là người đi bên cạnh bảo vệ nó là hắn. Thầy Minh và Kiệt chịu trách nhiệm tấn công.
Kế hoạch của Hà Yên xem chừng không còn tác dụng. Cô ta nhíu mày, nhìn lướt khắp sân rồi dừng lại ở chỗ Nhiên. Môi khẽ nhếch lên, trong đầu cô ta nảy ra một ý.
- Nhiên! - Hà Yên vỗ nhẹ vai Nhiên. - Cậu nhìn con bé đó xem. Người cậu yêu đang ra sức bảo vệ nó.
Theo hướng chỉ của Hà Yên, Nhiên nhận ra hắn đang che chắn, cản mọi đường bóng cho nó. Máu nogns sục sôi trong người. Dù Nhiên cũng rất quý nó nhưng nhỏ cũng là con gái. Khi ghen thì không thể nghĩ gì được nữa.
- Sao? Thấy chưa? Cậu phải làm gì đó cho con bé ấy biết mặt đi chứ. - Hà Yên cười khẩy.\
Nhiên không nói gì, ôm lấy quả bóng, nhỏ dồn hết lực vào tay phải và...
"Vù". "Bốp". "Bịch". Một bóng người ngã ra sàn. Lực ném của Nhiên quả thực rất mạnh. Nhưng nhỏ đã tính toán sai một bước. Hắn đã nhanh tay đỡ giúp nó quả bóng ấy. Nó hoàn toàn bình an. Nhiên lo lắng, vội bước lại gần, song nó ở gần hơn nên đã đỡ hắn lên trước nhỏ, lo lắng hỏi han:
- Cậu không sao chứ?
- Tôi... không... không... không.... sao... - Hắn thều thào, giọng yếu ớt.
- Tôi đưa cậu đến bênh viện.
Nó nâng hắn lên nhưng sức yếu nên không làm được. Kiệt và thầy Minh vội chạy lại gần đỡ hắn. Kiệt xốc hắn lên vai cõng đi. Nó cũng hốt hoảng chạy theo. Thầy Minh ngoái đầu lại, nhìn vẻ mặt thẫn thờ của Nhiên cùng nụ cười gian xảo của Hà Yên, thở dài: