* * *
- Chỉ còn một ngày thôi đấy! Cậu cố tập luyện chút đi!
Kiệt dịu dàng lau mồ hôi trên trán nó, khẽ mỉm cười.
- Mình...mệt lắm rồi! Hơn nữa...giờ chúng ta cũng đang thiếu người. Chỉ có Nhiên có thể tham gia nhưng cậu ấy...
Nét mặt nó đột nhiên trầm xuống. Thầy Minh và Kiệt đều hiểu nguyên do nên lặng im, không nói gì. Họ cũng nhận ra lí do Nhiên đối xử vậy với nó. Chỉ có nó là ngốc nghếch không hiểu gì thôi.
- Ai nói là thiếu người?
Giọng hắn đột ngột vang lên đằng sau lưng khiến tất cả giật mình. Nó ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị mà lại như đang cười của hắn, hết sứcngạc nhiên:
- Cậu...sao cậu lại ở đây? Chẳng phải nói cậu chưa khỏi ốm sao?
- Chưa khỏi thật. - hắn khẽ cười. - Nhưng tôi phải giữ lời hứa chứ. Hơn nữa, cũng là không an tâm giao cậu cho hai người kia.
Đôi mắt sắc lẹm quét qua thầy Minh và Kiệt. Họ chỉ cười, không nói gì hay đúng hơn là không biết nói gì. Họ hiểu, hắn bây giờ đã trực tiếp tuyên chiến. Còn nó thì sao nhỉ? Vẫn không hề biết gì cả. Lạ thật, bình thường nó cũng thuộc loại thông minh mà. Tại sao trong chuyện tình cảm lại thế này chứ >.
- Khụ khụ!
Hắn đưa tay lên miệng, ho dữ dội. Nó lo lắng nhào tới:
- Cậu không sao chứ? Nếu không ổn thì thôi đi. Cũng không nhất thiết phải thắng họ lần này mà. Quan trọng là sức khỏe của cậu...
- Không sao, tập tiếp đi!
Giọng hắn mang đầy sức nặng, khiến người khác khó lòng cãi lại. Nó há mồm định nói thêm vài câu thì ngay lập tức nhận được cái nhìn đe dọa của hắn, vậy là đành ngoan ngoãn tiếp tục tập luyện.
- Cậu đã hứa với cô gái tên Hà Yên đó rằng sẽ ra khỏi trường nếu thua cuộc đúng không?
- Là thua toàn cuộc mà, chứ riêng lần này thì... - Nó cười hì hì.
- Trả lời đi đã, phải không?
- Ừ.
- Vậy thì chăm chỉ thêm chút đi. Không tôi e không ổn đâu. Khả năng của cậu rất kém. Cả một thời gian dài tôi dưỡng bệnh, bọn họ và cậu có tập gì không thế?
Nó chột dạ, nhưng mặt vẫn cười hì hì:
- Có, có mà, tập rất chăm chỉ.
Thực ra điều này hoàn toàn trái với sự thật. Sự thật là nó có tập tành mấy đâu cơ chứ. Cứ tập được tầm 10 hay 15 phút gì đó là nó đòi nghỉ. Hai người kia lại cũng rất dễ tính, sẵn sàng cho cô "trò" cưng nghỉ ngơi. Bảo thế là sao nó lại không kém cơ chứ.
- Thôi khỏi nói tôi cũng biết rồi. - Hắn lắc đầu ngán ngẩm. - Có lẽ ngày mai phải dựa cả vào ba chúng tôi rồi.
Đó cũng là điều mà nó đang nghĩ đến =.=. Ngày mai đúng là phải dựa cả vào ba chàng trai tài năng này thôi, chứ còn nó thì... thua từ vòng dắt xe vào cổng ^o^
- Nào, tập tiếp thôi!
Hắn vỗ vai nó, hất mặt về phía sân tập. Nó ngoan ngoãn đi theo hắn. Họ lại tiếp tục tập luyện. Với thực lực này chắc chắn họ sẽ dễ dàng chiến thắng Hà Yên. Nhưng có điều, họ hông biết rằng, cô ta không phải là một nữ sinh bình thường, mà chính là một con cáo, có thể nói là cáo già đi. Khả năng của cô ta hạn hẹp, nhưng thủ đoạn thì lại chẳng thiếu cái gì. Xem chừng các siêu quậy nhà mình sẽ gặp khó khăn đây.