Từ lúc gặp nhau đến giờ, thời gian hai người ở bên nhau ngắn ngủi, hắn lúc thì lạnh lùng, lúc thì bá đạo, nhưng hành động đơn giản chỉ là lau nước mắt cho nàng lần này đã lộ ra vẻ dịu hiền.
Kỳ thật, ở lòng sâu trong lòng, nàng lo lắng nhất là phản ứng của Giang Chấn. Ngay cả mộng đẹp xa xỉ nhất, nàng cũng không dám cầu xa, không nghĩ hắn sẽ ôn nhu như vậy, bưng lấy mặt của nàng, kiên nhẫn vì nàng lau nước mắt.
Sầu lo nhất của nàng cuối cùng vì hành động Giang Chấn mà tiêu tan hết, Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, ngừng khóc rồi nhưng không ngờ nó vẫn còn chảy ra nữa.
Giang Chấn rút ra mấy cái khăn giấy, nhẹ nhàng đặt trên mặt nàng, rồi khởi động xe một lần nữa.
" Đừng khóc." hắn nói, hai mắt nhìn thẳng phía trước. "Tôi cùng em đi tới khoa phụ sản kiểm tra."
Nàng không hề phản kháng, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, nhưng mà nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơi xuống. Hắn cũng không mở miệng nữa, chuyên tâm lái xe, trong xe lại rơi vào yên lặng.
Nước mắt trong suốt lặng lẽ thấm ướt mặt giấy. Tuy rằng nàng khóc không ngừng, nhưng trong lòng nàng lại có cảm giác ấm áp ngọt ngào, cảm thấy thật cao hứng, cao hứng......
Giang Chấn mang nàng đi, không phải bệnh viện lớn, mà là một phòng khám của khoa phụ sản cũng khá nổi danh.
Phòng khám từ trong ra ngoài được trang hoàng xa hoa, sàn nhà làm bằng gỗ thô, còn bài trí mọi thứ bằng màu phấn hồng. Màu phấn hồng của hoa hồng toả hương, màu phấn hồng của cái sô pha mềm mại thoải mái, trên bàn nhỏ còn bày ra tạp chí cho phụ nữ có thai số mới nhất, lại còn có vài con búp bê vải tinh xảo nữa.
Thời gian còn sớm, không có nhiều người đến chẩn đoán, hộ sĩ thân thiết hướng dẫn nàng điền vào tờ chẩn đoán. Lúc điền vào phần tình trạng hôn nhân, mặt nàng nóng hồng, cứ như là làm chuyện xấu vậy, chột dạ khoanh vào từ "chưa kết hôn" mới đặt đó đi ra ngoài.
Hộ sĩ thay công việc đăng ký của nàng, lập tức mời nàng vào khám bệnh.
Tĩnh Vân đứng dậy quay đầu, nhìn Giang Chấn bên cạnh, phát hiện ra hắn cũng đứng lên theo. "Ách, cái kia em tự đi vào được rồi......" nàng mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngăn cản hắn.
" Tôi cùng em vào." hắn lời ít mà ý nhiều, bàn tay to lớn cầm tay nàng dắt đi, cất bước vào trong phòng. Lúc này, hắn không còn cứng rắn kéo nàng nữa mà ngược lại cố ý thả chậm, phối hợp với bước đi của nàng.
Nàng cắn môi, nhận mệnh lệnh đi theo hắn, hiểu được người đàn ông này có ý chí cứng như sắt thép, một khi đã quyết định, thì không người nào có thể cự tuyệt.
Trong phòng khám cũng là màu phấn hồng, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, nhã nhặn nho nhã ngồi cạnh máy tính, kiểm tra tư liệu vừa điền, còn có một hộ sĩ nữ nữa đứng bên cạnh.
" Lâm tiểu thư sớm an, mời ngồi." bác sĩ nói, thái độ thân mật. "Cô cảm thấy không thoải mái sao?" ông nhẹ giọng hỏi.
Nàng xiết chặt túi vải, xấu hổ đến mức không dám ngước đầu lên.
" Tôi...... Giống như mang thai......" nàng trả lời bằng giọng thật nhỏ.