Buổi chiều đến nhanh chóng và nhẹ nhàng...
- Này, tên chồng hắc ám kia! – Nó gọi với khi vừa thấy bóng Lâm Duy thấp thoáng.
- Cô vừa gọi tôi là gì? – Lâm Duy quay lại hỏi.
- Tên chồng.....
- STOP! Ai là chồng cô? – Lâm Duy cắt ngang.
- Anh không phải là chồng tôi thì tôi là chồng anh chắc? – Nó chun mũi cãi bướng.
- Cô quên là ở trường xem như hai ta không quen biết rồi sao? – Lâm Duy nổi cáu.
- Tôi không quên, chỉ là không nhớ thôi! Hì! – Nó cười trừ.
- Cẩn thận đấy. Tôi không tha cho cô nếu Thiên Kỳ hiểu nhầm đâu! – Lâm Duy đe dọa.
- Anh làm gì? Eo ơi! Tôi sợ lắm, sợ lắm – Nó làm bộ sợ sệt.
- Cô... – Lâm Duy dơ nắm đấm.
- Sao? Muốn đánh nhau à? – Nó xăn tay áo lên, chuẩn bị sẵn sàng ra trận.
- Đừng trách tôi không nể tình cô là con.... à quên cô đâu phải là con gái nhỉ? Hahaha.... – Cậu phá lên cười.
- Tất nhiên tôi đâu phải là con gái. Vậy mới là chồng anh được chứ? Hahaha.... – Đến lượt nó nổi điên, lên cơn cười.
Hai đứa nó người tung kẻ hứng, chẳng ai chịu nhường ai. Đâu ngờ rằng một người đã “thấy” hết mọi chuyện. Thiên Minh đứng từ căn phòng cách âm bằng kính nhìn ra, chỉ thấy hai đứa nó xăn tay xăn chân như là sắp đánh nhau chứ chẳng nghe thấy bọn nó nói gì cả (thế mới khổ)
Lúc Lâm Duy đưa cánh tay lên dọa nó thì có một bàn tay ai đó cản lại:
- Lần trước vừa cứu cô ấy sao bây giờ lại quay sang đánh người ta? – Thiên Minh hỏi.
- Liên quan gì đến mày? – Lâm Duy dựt phăng cánh tay ra khỏi Thiên Minh.
- Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng thôi! – Thiên Minh nhún vai.
- Oh! Thấy chuyện bất bình mày lên tiếng được, còn bọn tau lên tiếng thì....bị đánh nhỉ? – Lâm Duy ám chỉ cáivụ ở bãi trống bữa trước.
- Tau nể tình Lam Bình là con nuôi của ba ****** nên lần này tha nhưng lần sau không dễ đâu! – Quay sang kéo tay nó – Đi thôi!
- Đi đâu? – Nó dùng dằng.
- Chứ cô muốn ở lại để hắn đánh à? – Thiên Minh liếc nhìn Lâm Duy.
Nói rồi, Thiên Minh kéo nó đi nhưng lạ thay....anh chàng kéo mãi chẳng được. Quay lại nhìn nó, nó cười, nhìn Lâm Duy, cậu cũng cười.
Tình trạng bây giờ là Lâm Duy cũng đang kéo nó nhưng theo hướng ngược lại của Thiên Minh. Nó như một con búp bê bị hai đứa trẻ giành giật, chẳng ai chịu nhường ai (sao nhường được trời!)
- Lam Bình, đi theo tôi! – Thiên Minh ra lệnh.
- Cô muốn chết thì cứ đi theo hắn! – Lâm Duy kéo mạnh tay.
- Mấy người làm ơn cho tôi xin hai chữ BÌNH YÊN! – nó hét lên.
- CÔ ĐI THEO AI? – Cả hai đồng thanh hét lên.
- Phiền phức! – Nó phán một câu rồi thẳng tiến về hướng của nó.
- Này, cô đi đâu thế? Cô không về nhà cùng tôi, lát ông nội hỏi xem cô trả lời sao? – Lâm Duy gọi với theo.
Vừa nghe nhắc đến ông nội, nó đành thui thủi quay lại chỗ Lâm Duy, thì thầm: