Chap 29
Nó có cảm giác như bị bỏ rơi, dùng hết sức đẩy tên kia ra khỏi nó nhưng hắn mạnh quá, tay nó bị hắn cầm chặt và hơi men cứ phả vào mặt nó. Nó ghét, ghét tất cả... Nó giãy dụa trong vòng tay của tên kia, nó hối hận vì đã theo Thiên Bảo đến đây, hối hận khi đã tin một người như cậu.....
Vớ được ly nước, nó tạt mạnh vào mặt tên kia khiến hắn buông nó ra. Vì bị bất ngờ, hắn cầm lấy ly nước ném mạnh xuống sàn. Những mảnh vỡ thủy tinh cứa vào bàn chân nó...máu loang ướt cả đôi bít tất....
- Đồ khốn! [Only registered and activated users can see links] – Hắn nghiến răng rồi cầm lấy tay nó, xiết chặt cổ tay và bất ngờ xô nó ngã. Ngã ở đâu không ngã lại cứ ngã vào chỗ đầy những mảnh chai. Nó chống tay xuống đất, những mảnh chai găm vào tay nó.
Hắn dơ tay lên định đánh thì bất ngờ bị Thiên Bảo chặn lại.
- Để cô ta yên! – Cậu ra lệnh.
Hắn nhếch mép cười rồi kéo cả đám đi.
- Cô.... – Thiên Bảo ngồi xuống đỡ nó dậy hỏi han nhưng nó gạt phăng không để cậu nói hết, nó chạy, vừa chạy vừa khóc.
- Này, tay chân cô vậy, cô định đi đâu? – Cậu níu nó lại.
- Đi đến nơi không có cậu. – Nó tuyệt tình.
Phải, nó phải đi, nó không muốn ở gần cậu, không muốn biết tất cả những gì liên quan đến cậu....
Máu từ tay nó nhỏ giọt xuống đường.Đôi tất trắng giờ cũng dần chuyển sang màu đỏ...
“Kít” – Chiếc xe dừng lại cạnh nó nhưng nó không quan tâm.
- Lên xe! - Nói rồi, Thiên Bảo đưa tay kéo nó vào.
Nó ngồi im, chỉ khóc, khóc hoài.... mặc cho Thiên Bảo muốn làm gì thì làm.
Cậu cầm hộp ý tế, băng bó chó nó.
- Để tôi băng bó cho cô.
-............
Nó không muốn nhìn mặt Thiên Bảo, chỉ cảm thấy ai nó nâng bàn tay nó lên, rồi cởi giày giúp nó. Thuốc sát trùng làm nó rát nhưng một lát sau là hết đau ngay. Liệu thuốc sát trùng có thể làm dịu vết thương trong lòng nó???
Thiên Bảo vừa hoàn thành công việc của một vị bác sĩ xong, quay sang thì đã thấy nó ngủ từ bao giờ. Trên khóe mắt vẫn còn đọng lại cái gì đó ươn ướt...
Sáng hôm sau, mặt trời làm nó chói mắt...
Vừa mở mắt, nó đã phải há hốc mồm, tối hôm qua, nó....ngủ..... trên xe. Quay sang bên, nó nhận ra khuôn mặt quen thuộc của Thiên Bảo.
- Cô dậy rồi sao? – Thiên Bảo nói mà mắt vẫn nhắm nghiền.
- Umk.... – Nó quay mặt đi, không muốn cho cậu biết là nó vừa nhìn cậu... mê đắm. – Tay chân tôi.... – Nó ngập ngừng.
- Cô định chê tôi không có tài băng bó hả? Thôi khỏi chê, tôi biết rồi![Only registered and activated users can see links] – Cậu vươn vai.
- Ý tôi không phải vậy. Cậu là vị bác sĩ tuyệt nhất trên đời! – Dường như thuốc sát trùng không những làm dịu cơn đau hình thể mà trái tim rát bỏng của nó cũng đã dịu đi phần nào.
Nó cười tươi rói trong ánh bình minh....[Only registered and activated users can see links]
==========================
Quay trở lại với Lam Bình, cô nhóc vừa hát vừa nhảy cà chơng trên hành lang thì nhìn thấy một tên không rõ tên nào đang trầm tư suy nghĩ ở một góc khuất của dãy hành lang. Không hiểu sao, nó lại bước đến đó vì cho rằng cảnh này ngàn năm mới có một, phải hỏi tên và đăng tên cậu ta lên bảng vàng. Hiếm có tên con trai nào lại... lãng xẹt, ý nhầm lãng mạn như vậy! Hì!