“Đó là cái bồ suýt nuốt phải!”
“Đúng chóc!” Harry nói, và với trái tim đập gấp gáp, Harry dí miệng vô trái banh.
Trái banh không mở ra. Nỗi chán nản và thất vọng cay đắng phình lên trong người nó. Nó hạ trái cầu vàng xuống, nhưng lúc đó Hermione la lên:
“Chữ viết! Có chữ viết trên đó, mau, coi nè!”
Nó suýt làm rớt trái banh Snitch vì ngạc nhiên và hồi hộp. Hermione hoàn toàn đúng. Được khắc trên bề mặt vàng óng mịn màng, nơi trước đó vài giây chẳng có gì cả, là năm từ được viết bằng nét chữ viết tay gầy nghiêng nghiêng mà Harry nhận ra ngay là chữ của thầy Dumbledore
Ta mở vào lúc kết.
Nó suýt không đọc được khi dòng chữ lại biến mất.
“Ta mở vào lúc kết... Câu này có nghĩa gì?”
Hermione và Ron lắc đầu, có vẻ lúng túng.
“Ta mở vào lúc kết... vào lúc kết... ta mở vào lúc kết...”
Nhưng cho dù có lặp lại mấy chữ đó bao nhiêu lần, với nhiều giọng điệu cách thức khác nhau, tụi nó vẫn không thể vắt ra thêm ý nghĩa nào từ năm từ đó.
“Và thanh gươm,” cuối cùng Ron nói, khi tụi nó rốt cuộc đành phải bỏ cuộc đoán mò ý nghĩa trong dòng chữ khắc trên trái banh Snitch.
“Tại sao thầy muốn Harry giữ thanh gươm?”
“Và tại sao thầy không thể mách nước cho mình biết?” Harry lặng lẽ nói. “Mình đã ở đó, nó ở ngay đó trên bức tường của văn phòng thầy trong suốt những buổi nói chuyện hồi năm ngoái! Nếu thầy muốn mình có nó, tại sao thầy không đơn giản cứ trao luôn cho mình lúc đó?”
Nó cảm thấy như thể đang ngồi trong một kỳ thi với một câu hỏi ở ngay trước mắt mà nó lẽ ra đã có thể trả lời, nhưng bộ não của nó chậm chạp và không nhạy bén gì cả. Có điều gì nó đã bỏ sót trong những buổi nói chuyện dài với thầy Dumbledore hồi năm ngoái? Nó có cần biết ý nghĩa của tất cả không? Có khi nào thầy Dumbledore cho rằng nó đã hiểu không?
“Và với cuốn sách này,” Hermione nói, Những Chuyện Kể của Beedle Người Hát Rong... Mình thậm chí còn chưa nghe nói đến bao giờ!”
“Bồ chưa từng nghe nói đến Những Chuyện Kể của Beedle Người Hát Rong hả?” Ron hỏi với vẻ không tin được “Bồ nói đùa phải không?”
“Không,” Hermione nói vẻ ngạc nhiên. “Vậy bồ có biết không?”
“Ôi, dĩ nhiên là biết chớ!”
Harry ngước nhìn lên, thú vị. Trước giờ chưa từng xảy ra cái tình huống Ron đã đọc một cuốn sách mà Hermione lại chưa đọc. Tuy nhiên, Ron có vẻ khoái chí trước vẻ ngạc nhiên của hai đứa nó.
“Thôi mà! Tất cả những chuyện trẻ con hồi xưa đều là chuyện Beedle, đúng không? Nào là Suối nước của thần may mắn công bằng... Gã phù thủy và cái nồi nhảy... Babbbity Rabbitty và cái chân răng ba hoa của cô bé...
“Nói lại giùm?” Hermione nói vừa cười khúc khích. “Cái cuối cùng là gì?”
“Đừng làm bộ nữa!” Ron nói, nhìn từ Harry đến Hermione không tin nổi. “Mấy bồ ắt phải từng nghe qua chuyện Babbitty Rabbitty...”