“Mình mớ à?”
“Ừ. ‘Gregorovitch’. Bồ cứ nói hoài ‘Gregorovitch’.”
Harry không đeo kính, gương mặt Ron hiện ra hơi nhòe.
“Gregorovitch là ai?”
“Làm sao mình biết? Bồ là người nói ra cái tên đó mà.”
Harry chà xát cái thẹo trên trán, suy nghĩ. Nó có một ý nghĩ mơ hồ là nó đã từng nghe cái tên đó trước đây, nhưng nó không thể nghĩ ra là ở đâu.
“Mình nghĩ Voldemort đang tìm kiếm hắn.”
“Khốn khổ cho hắn,” Ron sốt sắng nói.
Harry ngồi dậy, vẫn chà xát cái thẹo, giờ nó đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Nó cố gắng nhớ chính xác đường nét của ngôi làng nhỏ được ấp ủ trong một thung lũng sâu.
“Mình nghĩ hắn đã ra nước ngoài.”
“Ai, Gregorovitch hả?”
“Voldemort. Mình nghĩ hắn đang ở đâu đó ở nước ngoài, tìm kiếm Gregorovitch. Chỗ đó trông không giống bất cứ nơi nào trên nước Anh.”
“Bồ cho là bồ lại nhìn thấu óc hắn một lần nữa à?”
Giọng Ron có vẻ lo lắng.
“Bồ làm ơn đừng nói lại với Hermione,” Harry nói. “Dù nó vẫn mong biết bao mình đừng thấy những thứ đó trong giấc ngủ nữa, nhưng...”
Nó đăm đăm nhìn cái lồng con Pigwidgeon, nghĩ ngợi... “Tại sao cái tên Gregorovitch nghe quen quen?”
“Mình nghĩ,” nó nói chậm rãi, “ắt có dính dáng tới Quidditch. Có mối liên quan, nhưng mình không thể... mình không thể nghĩ ra nó là cái gì.”
“Quidditch hả?” Ron nói. “Hay là bồ đang nghĩ đến Gorgovitch?”
“Ai?”
“Dragomir Gorgovitch, truy thủ, được chuyển qua đội Chudley Cannons với một khoản tiền kỷ lục cách đây hai năm. Người nắm kỷ lục về bật bóng Quaffle trong một mùa.”
“Không,” Harry nói. “Mình chắc chắn không nghĩ tới Gorgovitch.”
“Mình cũng cố gắng không nghĩ tới nữa,” Ron nói. “Thôi, đằng nào thì cũng chúc mừng sinh nhật bồ.”
“A! Đúng rồi! Mình quên béng đi! Mình đã tròn mười bảy tuổi!”
Harry chộp cây đũa phép nằm bên cạnh cái giường xếp, chĩa vào cái bàn bừa bộn mà nó đã đặt cặp kiếng của nó lên, và hô: “Lại đây Mắt kiếng!” Mặc dù cặp kiếng chỉ cách nó một bước chân, vẫn có điều gì đó khiến Harry cực kỳ thỏa mãn khi được thấy cặp kiếng bay vèo về phía nó, cho đến khi chúng chọc thẳng vô mắt nó.
“Tuyệt!” Ron cười hô hố.
Khoái vì được gỡ bỏ bùa Dấu Hiện, Harry làm phép thảy đồ đạc của Ron bay khắp phòng, khiến con Pigwidgeon thức giấc và vỗ cánh bồn chồn bay loạn trong lồng. Harry cũng thử cột dây đôi giày bố của nó bằng phép thuật (sinh ra cái nút thắt khiến nó mất một lúc lâu mới cởi ra được bằng tay), và chỉ để vui mà thôi, nó đổi những chiếc áo choàng màu cam trên tấm bích chương đội Chudley Cannons của Ron ra màu xanh lam sáng.
“Nhưng mình sẽ kéo khóa quần của bồ bằng tay thôi,” Ron khuyên Harry rồi khúc khích cười khi thấy Harry phải kiểm tra ngay tức thì. “Quà cho bồ đây. Mở tại đây, cái này không nên để cho má thấy.”