“Không,” Harry nói lớn, và cả đám đều nhìn nó ngạc nhiên: rượu đế lửa dường như vừa tăng âm giọng nói của nó. “Ý tôi là... nếu có ai đó sơ xuất,” Harry nói tiếp, “và để lọt ra điều gì đó, tôi biết là người đó không có chủ tâm làm vậy. Không phải lỗi của người đó.” Nó lặp lại, một lần nữa giọng hơi to hơn bình thường. “Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau. Tôi tin tưởng tất cả mọi người ở đây, tôi không nghĩ bất cứ ai trong phòng này lại bán tôi cho Voldemort.”
Lại sự im lặng nữa tiếp theo lời nói của nó. Tất cả mọi người đều đang nhìn nó: Harry lại cảm thấy nóng, và uống thêm mấy hớp rượu lửa để cho có việc mà làm. Khi nó uống, nó nghĩ đến thầy Mắt Điên. Thầy Mắt Điên lúc nào cũng phủ nhận thiện chí tin tưởng con người của cụ Dumbledore.
“Nói khéo lắm, Harry,” Fred đột ngột nói.
“Ừ nhỉ, nhĩ, nhĩ,” George nói, liếc Fred nửa cái, miệng anh chàng này bị cà giựt.
Nét mặt thầy Lupin rất kỳ quặc khi thầy nhìn Harry. Nét mặt ấy gần như thương hại.
“Thầy nghĩ con là đồ ngu à?” Harry hỏi.
“Không, thầy nghĩ con giống James,” thầy Lupin nói, “anh ấy ắt hẳn đã coi việc không tin tưởng bạn bè là điều ô nhục nhất.”
Harry biết điều thầy Lupin muốn ám chỉ: ấy là cha nó đã bị bạn mình là Peter Pettigrew phản bội. Nó cảm thấy tức giận phát điên lên được. Nó muốn cãi lại, nhưng thầy Lupin đã quay lưng lại nó, đặt cái ly của thầy lên một cái bàn nhỏ, và nói với anh Bill, “Còn việc phải làm. Tôi có thể hỏi anh Kingsley liệu...”
“Không.” Anh Bill nói ngay, “cháu sẽ làm việc đó. Cháu sẽ đi.”
“Anh đi đâu?” Cả cô Tonks và chị Fleur cùng nói.
“Thi thể của Mắt Điên,” thầy Lupin nói, “chúng ta cần tìm lại.”
“Chẳng lẽ không thể...?” Bà Weasley mở lời với ánh mắt cầu khẩn nhìn anh Bill.
“Đợi à?” Anh Bill nói, “Không, trừ khi má muốn cho bọn Tử Thần Thực Tử chiếm lấy?”
Không ai nói gì nữa. Thầy Lupin và anh Bill chào từ giã và ra đi.
Những người còn ở lại giờ đây đều ngồi phịch xuống ghế, tất cả ngoại trừ Harry, nó vẫn đứng. Với mọi người, sự bất ngờ và gọn ghẽ của cái chết như thể sờ thấy được.
“Con cũng phải đi,” Harry nói.
Mười cặp mắt sửng sốt ngó nó.
“Con đừng dại, Harry à,” bà Weasley nói. “Con đang nói về chuyện gì vậy?”
“Con không thể ở lại đây.”
Nó xoa trán, cái thẹo lại nhói đau, hơn một năm nay nó đã không còn bị đau như vầy.
“Tất cả mọi người sẽ bị nguy hiểm khi con ở đây. Con không muốn...”
“Nhưng đừng có ngu ngốc như vậy!” Bà Weasley nói. “Toàn bộ vấn đề đêm nay là đưa được con về đây an toàn, và nhờ phước đức mà đã làm được. Và Fleur đã đồng ý làm đám cưới ở đây thay vì ở Pháp, chúng ta đã dàn xếp mọi việc để có thể ở cùng một nơi mà chăm sóc cho con...”