“Bồ bệnh nặng lắm,” Hermione nói nốt. “Bệnh nặng lắm.”
“Tụi mình ra khỏi chỗ đó bao lâu rồi?”
“Mấy tiếng đồng hồ. Trời gần sáng rồi.”
“Và mình đã... sao, bất tỉnh hả?”
“Không hẳn,” Hermione nói vẻ không thoải mái lắm. “Bồ gào thét, rên rỉ, và... đại khái vậy,” cô bé nói thêm bằng cái giọng khiến Harry cảm thấy khó chịu. Nó đã làm gì? Quát thét nguyền rủa như Voldemort, hay kêu khóc như đứa nhỏ trong nôi?
“Mình không sao lấy được cái Trường Sinh Linh Giá ra khỏi bồ,” Hermione nói, và nó biết cô bé muốn thay đổi đề tài. “Nó bám chặt, dính vô ngực bồ. Bồ bị hằn một cái dấu, mình rất tiếc, mình phải dùng tới bùa Tùng Xẻo để lấy nó ra. Con rắn cũng cắn trúng bồ, nhưng mình đã rửa sạch vết thương và đã bôi dầu bạch tiễn lên vết thương...”
Harry cởi cái áo thun nó đang mặc ra và ngó xuống. Có một hình bầu dục màu đỏ tươi bên trên trái tim, ngay chỗ cái mặt dây chuyền đã thiêu đốt nó. Nó cũng thấy những dấu răng đã lành một nửa trên cánh tay nó.
“Bồ để cái Trường Sinh Linh Giá ở đâu?”
“Trong túi xách của mình. Mình nghĩ tụi mình nên tránh đeo nó một thời gian.”
Harry ngả lưng xuống gối và nhìn gương mặt xám ngoét quầng thâm của Hermione.
“Lẽ ra tụi mình đừng đi tới Thung lũng Godric. Lỗi tại mình, lỗi tại mình hết, Hermione à, mình xin lỗi.”
“Đâu phải lỗi ở bồ. Mình cũng muốn đi mà. Mình thiệt tình nghĩ là thầy Dumbledore có thể đã để thanh gươm ở đó cho bồ.”
“Ừ, thôi... Tụi mình đã tính sai, há?”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy, Harry? Chuyện gì đã xảy ra khi bà ấy đưa bồ lên lầu vậy? Có phải con rắn đã núp ở đâu đó không? Có phải nó đã phóng ngay ra giết bà ấy và tấn công bồ không?”
“Không,” Harry nói. “Bà ấy là con rắn... hay con rắn là bà ấy... ngay từ đầu.”
“Cái... cái gì?”
Nó nhắm mắt lại. Nó như vẫn còn ngửi được mùi hôi thối trong căn nhà của bà Bathilda. Cái mùi đó khiến cho toàn bộ câu chuyện trở nên sống động một cách ghê rợn.
“Bà Bathilda ắt là đã chết ít lâu rồi. Con rắn đã... đã nhập vô bà ấy. Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó đã đặt con rắn ở Thung lũng Godric để đợi. Bồ đã đoán đúng. Hắn biết mình sẽ trở về đây.”
“Con rắn nhập vô bà ấy sao?”
Harry lại mở mắt ra. Hermione tỏ vẻ tởm lợm, muốn ói.
“Thầy Lupin nói có những pháp thuật mà tụi mình không bao giờ hình dung được,” Harry nói. “Bà ấy đã không muốn nói chuyện trước mặt bồ, bởi vì đó là Xà ngữ, bà ấy toàn nói Xà ngữ, và mình đã không nhận ra, nhưng dĩ nhiên mình hiểu được. Khi mình và bà ấy đã lên lầu rồi, con mãng xà thông báo cho Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó, mình nghe chuyện đó trong đầu mình, mình cảm thấy hào hứng, mình bảo nó giữ lấy mình ở đó... và sau đó...”