Ring ring
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần

» Thể loại: Tiểu Thuyết

» Đăng lúc: 11:02 06/10/2013
» Lượt xem: 38404
↓Xuống cuối trang↓



“Tôi không có nó, tôi không còn nó nữa! Nó bị đánh cắp, lâu, lâu lắm rồi!”


“Đừng lừa dối Chúa tể Voldemort, Gregorovitch. Ngài biết... Ngài luôn luôn biết...” Hai con ngươi của người đàn ông bị treo ngược trợn trắng, nở lớn vì sợ, và dường như chúng tiếp tục trương lớn, càng lúc càng lớn đến khi nỗi u tối trong con mắt đó nuốt chửng toàn bộ con người Harry...


Và giờ đây Harry đang vội vã đi dọc một hành lang tăm tối theo chân một ông Gregorovitch nhỏ thó béo tròn đang giơ cao cái lồng đèn: ông Gregorovitch xông vào một căn phòng ở cuối lối đi và ngọn đèn lồng của ông soi sáng một chỗ có vẻ như xưởng chế tạo; dăm bào và vàng lấp lánh trong vũng sáng đung đưa của ánh đèn, và kia, ngồi chồm hổm trên gờ cửa sổ, trông như một con chim khổng lồ, là một chàng trai trẻ tóc vàng kim. Trong tích tắc nhờ ánh sáng ngọn đèn lồng soi đến, Harry nhìn thấy vẻ hớn hở trên gương mặt đẹp trai của anh ta. Thế rồi kẻ đột nhập phóng ra một bùa Choáng từ cây đũa phép của mình và nhảy bật ra khỏi cửa sổ một cách gọn gàng kèm theo một tràng cười ha hả.


Và Harry hấp tấp quay trở ra khỏi đôi tròng mắt nở rộng giống như đường hầm và gương mặt Gregorovitch đầy kinh hãi.


“Tên trộm là ai hả, Gregorovitch?” Giọng nói lạnh lùng cao ngạo vang lên.


“Tôi không biết, tôi không hề biết, một thanh niên... đừng... làm ơn... Xin làm ơn!”


Một tiếng rú cứ vang mãi vang mãi và rồi ánh sáng xanh lè nổ ra...


“Harry!”


Nó mở mắt ra, thở hổn hển, vầng trán phập phồng. Nó đã bất tỉnh dựa vào vách lều rồi trượt xuống tấm vải bạt, ngã sóng xoài trên mặt đất. Nó ngước lên nhìn Hermione, mái tóc dày của cô bé che mờ thẻo trời tí xíu nhìn thấy được qua những cành cây đen thui cao cao phía trên đầu tụi nó.


“Chiêm bao,” Harry nói, ngồi dậy lẹ làng và cố gắng đáp lại cái nhìn trừng trừng của Hermione bằng một ánh mắt ngây thơ. “Chắc là mình ngủ gục, xin lỗi.”


“Mình biết đó là cái thẹo của bồ! Mình có thể nói chắc qua vẻ mặt của bồ! Bồ lại ngó vô đầu óc Vol...”


“Đừng nói tới cái tên đó nữa!” Giọng giận dữ của Ron vang lên từ tuốt trong lều.


“Được,” Hermione vặc lại, “vậy thì, đầu óc Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó!”


“Mình không hề cố ý để cho nó xảy ra!” Harry nói. “Đó là một giấc mơ! Bồ có thể kiểm soát được chuyện bồ chiêm bao không, Hermione?”


“Giá bồ chịu học cách áp dụng Bế quan Bí thuật...”


Nhưng Harry không thích bị rầy la, nó muốn thảo luận chuyện mà nó vừa thấy.


“Hắn đã tìm được Gregorovitch, Hermione à, và mình nghĩ hắn vừa giết ông ta, nhưng trước khi giết ông ta hắn đã đọc tâm trí Gregorovitch và thấy...”


“Mình nghĩ mình sẽ lãnh gác thay cho bồ nếu bồ mệt đến nỗi ngủ gục,” Hermione lạnh lùng nói.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,159,160,[161],162,163,340 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Harry, Potter, , Bảo, Bối, Tử, Thần, Tiểu, Thuyết, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sự Trả Thù Của Bố Già
icon Percy Jackson - Kẻ Cắp Tia Chớp - Tập 1
icon Bản báo cáo tình yêu
icon Bà xã chớ giở trò
icon Bắt Lửa - Catching Fire
icon Húng Nhại - Mockingjay
icon Vương quốc của những giấc mơ
1234...678»
» Online: 1
» Trong ngày: 7
» Tổng: 38404 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>