“Mèn ơi, mình hy vọng họ trốn thoát,” Ron nói, tựa lưng lên cái gối. Dường như trà làm cho nó tươi tỉnh ra; da nó đã nhuốm lại chút màu sắc. “Nhưng mình có cảm tưởng ông Reg Cattermole không phải là người tinh ranh cho lắm, theo cái cách mà mọi người nói chuyện với mình khi mình là ổng. Trời, mình hy vọng họ thoát được... nếu cả hai người đó mà phải vô ngục Azkaban vì tụi mình thì...”
Harry ngó qua Hermione và câu hỏi mà nó đã định hỏi - liệu bà Cattermole có thể Độn thổ cùng với chồng không khi mà bà thiếu mất một cây đũa phép - nghẹn trong cổ họng nó. Hermione đang ngắm Ron ca cẩm về số phận của gia đình Cattermole, và nét mặt cô nàng dịu dàng đến nỗi Harry cảm thấy gần như thể nó đã chộp được cảnh cô nàng đang hôn Ron.
“Vậy, bồ lấy được nó rồi chớ?” Harry hỏi Hermione, phần nào để nhắc chừng cô nàng là nó đang có mặt ở đó.
“Lấy... lấy cái gì?” Hermione nói, hơi giật mình.
“Chứ tụi mình đã vì cái gì mà trải qua tất cả những chuyện vừa rồi? Cái mặt dây chuyền! Cái mặt dây chuyền đâu?”
“Bồ lấy được nó rồi?” Ron thét lên, nhổm người cao hơn cái gối một tí. “Không ai nói cho mình biết gì hết! Mèn ơi, đáng ra bồ phải nhắc tới nó chứ!”
“Ôi, chẳng phải tụi mình đã chạy trối mạng mới thoát được bọn Tử Thần Thực Tử sao?” Hermione nói. “Đây.”
Và cô bé lấy cái mặt dây chuyền ra khỏi túi áo chùng, đưa nó cho Ron.
Nó bự bằng cái trứng gà. Một chữ S cầu kỳ khắc chìm cùng với nhiều viên đá nhỏ màu xanh biếc, lấp lánh yếu ớt trong ánh sáng khuếch tán chiếu xuyên qua nóc vải bạt của cái lều.
“Bộ không ai tiêu hủy nó kể từ hồi Kreacher có nó à?” Ron hỏi đầy hy vọng. “Ý mình là, có chắc nó vẫn còn là một Trường Sinh Linh Giá không?”
“Mình nghĩ là còn,” Hermione nói, nhận lại cái mặt dây chuyền từ Ron và ngắm nghía nó kỹ càng. “Nếu nó đã bị tiêu hủy bằng pháp thuật thì sẽ có vài dấu hiệu hư hao.”
Cô bé đưa cái mặt dây chuyền cho Harry. Harry xoay xoay nó giữa những ngón tay. Cái mặt dây chuyền coi có vẻ hoàn hảo, y nguyên. Nó nhớ phần còn lại của cuốn nhật ký rách xơ xác, và viên đá cẩn chiếc nhẫn Trường Sinh Linh Giá đã rạn nứt như thế nào khi đã bị cụ Dumbledore tiêu hủy.
“Mình nghĩ Kreacher nói đúng,” Harry nói. “Tụi mình sẽ phải tìm ra cách mở cái món này trước rồi mới tiêu hủy được nó.”
Đang nói, đột nhiên Harry ý thức ra mình đang cầm cái gì, rằng cái gì đang sống bên trong cái nắp hộp bằng vàng này. Sau tất cả những nỗ lực tìm kiếm của tụi nó, Harry thậm chí vẫn cảm thấy một ham muốn mãnh liệt là quăng cái mặt dây chuyền ra xa khỏi mình. Lấy lại tự chủ, nó thử cạy nắp hộp ra bằng mấy ngón tay, rồi thử câu thần chú mà Hermione đã dùng để mở cửa phòng ngủ của Regulus. Chẳng có cách nào được việc. Nó đưa lại cái mặt dây chuyền cho Ron và Hermione, mỗi đứa đều cố gắng hết sức, nhưng cũng chẳng thành công hơn Harry trong việc mở cái nắp hộp.