“Harry! HARRY!”
Nó mở mắt ra, nó đã té rũ xuống sàn. Hermione lại đang dộng ình ình lên cánh cửa.
“Harry, mở cửa ra!”
Nó biết nó đã thét thành tiếng. Nó đứng dậy và mở chốt cửa; Hermione lập tức bị ngã ập vô trong buồng tắm; cô bé gượng lấy lại thăng bằng, rồi nhìn quanh ngờ vực. Ron có mặt ngay sau lưng Hermione, coi bộ quạu quọ khi chĩa cây đũa phép của nó vô mấy góc buồng tắm lạnh lẽo.
“Bồ làm gì ở đây?” Hermione nghiêm nghị hỏi.
“Bồ nghĩ coi mình làm gì ở đây?” Harry hỏi lại, làm bộ hiên ngang một cách yếu ớt.
“Tụi này nghe bồ hét bể óc!” Ron nói.
“Ờ há... chắc là mình ngủ thiếp đi hay...”
“Harry, bồ làm ơn đừng xúc phạm trí thông minh của tụi này,” Hermione nói, hít thở thật sâu. “Tụi này biết cái thẹo của bồ đau lúc ở dưới nhà bếp, và bồ thì trắng xác như ma.”
Harry ngồi xuống thành bồn tắm.
“Không sao. Mình vừa thấy Voldemort ám sát một người đàn bà. Vào lúc này thì có lẽ hắn đã giết hết cả gia đình bà ấy rồi. Mà hắn đâu cần phải làm vậy. Lại diễn ra y như trường hợp anh Cedric, những kẻ ngẫu nhiên có mặt ở đó...
“Harry à, bồ không được để cho việc này xảy ra nữa!” Hermione la lên, giọng cô bé vang vọng khắp buồng tắm. “Thầy Dumbledore đã yêu cầu bồ học Bế quan Bí thuật! Thầy cho là mối liên hệ đó nguy hiểm - Voldemort có thể sử dụng nó, Harry à! Xem hắn giết chóc và tra tấn thì hay ho gì, điều đó ích lợi ra sao?”
“Bởi vì điều đó có nghĩa là mình biết hắn đang làm gì.”
“Vậy là bồ thậm chí sẽ không cố tống hắn ra ngoài hả?”
“Hermione à, mình không thể. Bồ biết mình dở ẹt môn Bế quan Bí thuật. Mình chưa bao giờ nắm vững mà.”
“Bồ chưa bao giờ thực sự cố gắng!” Hermione nóng nảy nói. “Mình không hiểu nổi, Harry... có phải bồ thích có mối liên kết đặc biệt này hay mối quan hệ, hay mối gì gì đó...”
Hermione ấp úng khi Harry đứng dậy nhìn cô bé.
“Thích à?” Nó khẽ nói. “Bồ có thích bị vậy không?”
“Mình... không... Mình xin lỗi, Harry à. Mình không có ý...”
“Mình ghét chuyện đó. Mình ghét cái chuyện hắn xâm nhập vào trong người mình, ghét phải nhìn hắn khi hắn nguy hiểm nhất. Nhưng mình sẽ quen với chuyện đó.”
“Thầy Dumbledore...”
“Dẹp thầy Dumbledore đi. Đây là lựa chọn của mình, chứ không phải của ai hết. Mình muốn biết tại sao hắn săn lùng Gregorovitch.”
“Ai?”
“Ông ta là nhà chế tạo đũa phép người nước ngoài,” Harry nói. “Ông chế tạo cây đũa phép của anh Krum và anh Krum cho là ông ta xuất sắc.”
“Nhưng theo bồ,” Ron nói, “Voldemort đã bắt được Ollivander đem nhốt đâu đó. Nếu hắn đã có một người làm đũa phép thì hắn cần thêm một người nữa để làm gì?”