Tôi đi đi lại lại, chạy một vòng tròn, vung hai cánh tay. “Vâng, ổn rồi. Hoàn toàn vừa vặn.”
“Vậy thì chỉ còn ngồi đợi cho đến khi họ gọi thôi,” Cinna nói. “Trừ khi em nghĩ là có thể ăn thêm chút gì.”
Tôi từ chối ăn nhưng vẫn lấy một cốc nước để hớp từng ngụm nhỏ trong khi ngồi đợi trên chiếc đi văng. Không muốn cắn móng tay hay cắn môi nên tôi bặm răng vào bên trong má. Mấy ngày rồi nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được. Chẳng mấy chốc tôi cảm thấy lưỡi mình đầy mùi máu tanh.
Nỗi lo lắng chuyển sang lo sợ khi tôi tiên đoán về những ngày tới. Tôi có thể sẽ chết, chết chóng vánh, chỉ trong một giờ. Hoặc ngắn hơn. Tay tôi dò dẫm trên mấu thịt cưng cứng trên cẳng tay, nơi người phụ nữ đã gắn chiếc máy định vị vào. Tôi ấn vào nó, và dù rất đau, tôi vẫn ấn vào đó mạnh đến nỗi cẳng tay bắt đầu bầm.
“Em muốn nói chuyện không, Katniss?” Cinna hỏi.
Tôi lắc đầu, nhưng sau đó lại nắm lấy tay anh. Cinna cũng nắm lấy tay tôi. Chúng tôi cứ ngồi như vậy cho đến khi một giọng nữ dễ nghe thông báo đã đến giờ khởi hành.
Vẫn nắm chặt một tay Cinna, tôi bước đến, đứng lên ô kim loại hình tròn. “Nhớ những gì Haymitch nói. Chạy, tìm nguồn nước, rồi làm gì thì làm,” anh nói. Tôi gật đầu, “Và nhớ điều này. Anh không có quyền đặt cược, nhưng nếu có thể, anh sẽ đặt cược cho em.”
“Thật chứ?” tôi hỏi khẽ.
“Thật,” Cinna nói. Anh cúi xuống và hôn lên trán tôi. “Chúc may mắn, Cô gái Lửa.” Lớp kính hình trụ hạ xuống bao quanh tôi, ngăn tay anh lại. Anh chỉ ngón tay vào cằm. Ngẩng cao đầu.
Tôi ngẩng mặt và đứng thẳng người hết mức có thể. Khối hình trụ bắt đầu đi lên. Trong khoảng mười lăm giây, tôi đứng trong bóng tối, rồi ô kim loại đẩy tôi ra khỏi chiếc ống hình trụ ra ngoài một không gian mới. Ánh mặt trời rọi vào khiến tôi chói mắt một lúc, chỉ cảm giác được luồng gió mạnh có mùi nhựa thông đầy hy vọng.
Tôi nghe thấy tiếng Claudius Templesmith, người phát ngôn lâu năm, vang vọng xung quanh.
“Thưa quý ông và quý bà, Đấu trường Sinh tử lần thứ Bảy mươi tư bắt đầu!”
11
Sáu mươi giây. Đó là khoảng thời gian chúng tôi phải đứng yên trên ô kim loại hình tròn trước khi tiếng cồng phóng thích vang lên. Nếu bước ra trước dù chỉ một giây, mìn ở dưới chân sẽ nổ tung. Sáu mươi giây đợi chờ để rồi được chạy vào vòng tròn vật tế mà tâm là Cornucopia, thứ có dạng chiếc sừng bằng vàng khổng lồ tựa như một chiếc nón có đuôi cong vút, với cái miệng cao ít nhất sáu mét chứa cơ man là đồ dùng giúp chúng tôi sống sót ở đấu trường. Thức ăn, thùng chứa nước, vũ khí, thuốc men, áo quần, đá lửa. Nằm rải rác xung quanh Cornucopia là những đồ dùng khác, càng xa chiếc sừng bao nhiêu chúng tôi càng ít thiết yếu bấy nhiêu. Chỉ cách tôi vài bước chân là một tấm bạt vuông rộng một mét. Rõ ràng có thể dùng nó để che mưa. Nhưng ngay trên trên miệng Cornucopia là một bộ lều cắm trại có thể bảo vệ tôi khỏi gần như bất kỳ loại thời tiết nào. Nếu đủ can đảm, tôi có thể tiến vào và giành nó khỏi tay hai mươi ba đấu thủ còn lại. Nhưng tôi được dặn dò là không được làm thế.