“Còn nữa, Capitol rất ghét cháu, họ nghĩ giờ cháu tốt hơn là chết đi. Cậu ấy có thể vẫn còn cơ hội. Làm ơn, bác Haymitch. Nói bác sẽ giúp cháu đi”. Ông ấy cau mày nhìn chai rượu, đánh giá lời nói của tôi “Được rồi”, cuối cùng ông ấy cũng nói.
“Cảm ơn bác” tôi đáp. Giờ tôi nên tới gặp Peeta, nhưng tôi không muốn thế. Đầu tôi đang xoay mòng mòng bởi thứ rượu mạnh và tôi không tỉnh táo, ai biết ông ấy có thể khiến tôi đồng ý điều gì chứ? Không, giờ tôi phải về nhà để đối mặt với mẹ tôi và Prim. Khi tôi loạng choạng đi từng bước về nhà, cửa trước đang mở và Gale kéo tôi vào vòng tay anh “Anh đã lầm. Chúng ta đáng nhẽ nên bỏ đi khi em nói thế” anh thì thầm.
“Không” tôi đáp. Tôi gặp khó khăn trong việc tập trung và rượu tiếp tục trào ra khỏi chai và đổ xuống phía sau áo khoác của Gale, nhưng có vẻ anh ấy không để ý lắm.
“Không quá muộn đâu” anh ấy nói.
Qua vai anh, tôi nhìn thấy mẹ và Prim đang giữ chặt lấy nhau trên ngưỡng cửa trước. Chúng tôi chạy trốn đi. Họ sẽ chết. Và giờ tôi lại nhờ cậy Peeta bảo vệ mình. Hết phải bàn cãi
“Phải rồi, chưa muộn”. Đầu gối tôi chực ngã và anh nâng tôi dậy. Khi chất cồn đánh gục đầu óc tôi, tôi nghe thấy tiếng chai thủy tinh bị vỡ trên sàn nhà. Điều này thật thích hợp vì tôi rõ ràng là mất đi nhận thức về mọi thứ. Khi tỉnh dậy, tôi chỉ chực chạy vào toilet trước khi thứ rượu trắng như xuất hiện trở lại. Nó như thiêu đốt cả khi dâng lên lẫn trôi xuống, và mùi vị thì kinh khủng gấp đôi. Tôi run rẩy và đổ mồ hôi khi nôn xong nhưng ít nhất là hầu như các chất đã ra khỏi cơ thể tôi. Dù vậy nó cũng đủ ngấm vào máu, dẫn tới cơn đau đầu như búa bổ, miệng khô nứt và dạ dày đang sôi sùng sục.
Tôi mở vòi hoa sen và đứng dưới dòng nước ấm áp chừng một phút trước khi tôi nhận ra là mình vẫn còn mặc quần áo lót. Mẹ tôi chắc chỉ cởi quần áo bẩn bên ngoài và nhét tôi vào giường. Tôi vứt chỗ quần áo lót bị ướt vào bồn và đổ dầu gội lên đầu. Tay tôi đau nhói và đó là lúc tôi để ý thấy những mảnh găm, nhỏ và đều, xuyên vào một bên lòng bàn tay và dựng đứng ở mặt bên của tay còn lại. Tôi ngờ ngợ nhớ ra đã làm vỡ chiếc cửa sổ bằng kính tối qua. Tôi lau chùi từ đầu tới chân, chỉ dừng lại để xả dưới làn nước. Nước hầu như chỉ bắn ở trên mặt và trôi xuống đường ống cùng với bong bóng xà phòng thơm ngào ngạt.
Cuối cùng khi đã sạch sẽ, tôi với lấy cái áo choàng tắm và quay lại phía giường ngủ, mặc kệ mái tóc còn đang nhỏ nước. Tôi chui xuống dưới chiếc chăn, chắc chắn một điều rằng cảm giác này như kiểu bị hạ độc vậy. Tiếng bước chân đi trên bậc thang gợi lại cảm giác hoảng sợ của tôi tối qua. Tôi chưa sẵn sàng để gặp mẹ và Prim. Tôi phải bình tĩnh để can đảm và an lòng về con đường mà tôi đã đi khi chúng tôi nói lời tạm biệt vào ngày tuyển người trước đó. Tôi phải mạnh mẽ. Tôi phải đấu tranh với một thái độ ngay thẳng, vén mái tóc còn ướt khỏi hai bên thái dương đang đau nhói, dốc hết sức cho việc đối mặt này. Rồi mẹ và Prim xuất hiện trên ngưỡng cửa, tay cầm ấm trà và ổ bánh mì, khuôn mặt thì tràn đầy sự quan tâm. Tôi mở miệng, định mở lời với vài câu chuyện đùa cợt, nhưng lại bật khóc. Thật quá sức để trở nên mạnh mẽ.