Mùa đông bắt đầu rút lui vào thời điểm cái chân của tôi có vẻ như dùng lại được. Mẹ tôi giao cho tôi các bài tập thể dục và để tôi tự đi một chút. Có một đêm tôi đi ngủ, quyết tâm vào thị trấn vào sáng hôm sau nhưng tôi tỉnh giấc và thấy Venia, Octavia và Flavius đang cười nhăn nhở.
“Ngạc nhiên chưa,” Họ la lên. “Bọn chị đã tới đây thật sớm đấy.”
Sau khi tôi thể hiện sự trách móc trên mặt, ông Haymitch đã lùi chuyến thăm của họ lại vài tháng để tôi có thể nghỉ ngơi. Tôi chẳng mong gì họ cho một cuộc tới thăm trong 3 tuần nữa. Nhưng tôi cố tỏ vẻ vui thích khi những tấm hình cưới cuối cùng cũng ở đây. Mẹ tôi đã treo những bộ váy lên và chúng sẵn sàng để được mặc vào, nhưng thật lòng, tôi chưa từng thử một bộ nào.
Sau những lời giả tạo như thường về tình trạng xuống sắc của tôi, họ lập tức bắt tay vào việc. Mối quan tâm lớn nhất của họ là khuôn mặt tôi, dù tôi nghĩ là mẹ đã khá xuất sắc khi làm nó lành lại. Chỉ có một vệt hồng nhạt chạy ngang qua gò má. Vụ quất roi không phải là tin bình thường, nên tôi nói với họ là tôi bị trượt băng và cắt vào má. Rồi tôi biện ra một lí do bào chữa tương tự vì làm chân bị thương, điều này sẽ khiến cho việc bước đi trên giầy cao gót thành cả một vấn đề. Nhưng Flavius, Octavia và Venia không phải là loại người đa nghi, nên tôi được bình an vô sự.
Vì tôi chỉ trông như không có lông trong vài giờ thay vì vài tuần, nên tôi quen với việc bị tẩy lông hơn là bôi sáp. Tôi vẫn phải ngâm mình trong chiếc bồn đầy chất gì đó, nhưng nó không tệ lắm, và chúng tôi chuyển sang phần tóc và trang điểm trước khi tôi biết nó là gì. Đội trang điểm, như thường lệ, đầy những tin tức mà tôi thường cố hết sức nghe lỏm. Nhưng sau đó Octavia đã có một nhận xét lôi kéo sự chú ý của tôi. Nó thực sự là lời phê bình bị cả nhóm bỏ qua, nhưng nó lại làm tôi chú ý.
“Sao chị không thể ăn được tôm nhỉ? Đã hết mùa rồi ạ?” Tôi hỏi.
“Ồ Katniss, bọn chị không thể ăn tí hải sản nào trong nhiều tuần rồi” Octavia nói “Em biết đấy, vì thời tiết ở quận 4 rất xấu.”
Đầu óc tôi kêu ong ong. Không có hải sản. Trong nhiều tuần. Từ quận 4. Sự nổi giận của đám đông rõ ràng đã bị che đậy trong suốt cuộc diễu hành Chiến thắng. Và đột nhiên tôi hoàn toàn chắc chắn là quận 4 đã nổi dậy.
Tôi bắt đầu đặt nghi vấn về những nỗi khổ cực khác nữa mà mùa đông này đã mang đến cho họ.
Họ chưa từng quen với việc thiếu thốn, nên việc ngừng cung cấp một chút thôi cũng ảnh hưởng tới họ.
Lúc tôi sẵn sàng mặc váy, những lời than thở về khó khăn khi phải ăn những loại thức ăn khác nhau – từ thịt cua tới khoai tây chiên rồi thịt xé – tạo cho tôi cảm giác về việc các quận có thể thực sự nháo loạn thật. Hải sản từ quận 4. Máy chạy điện từ quận 3. Và tất nhiên, vải lụa từ quận 8. Cái ý nghĩ về cuộc nổi loạn diện rộng như vậy khiến tôi run lên vì sợ hãi và kích động.