“Katniss”Peeta gọi. Tôi không bước chậm lại. Nếu cậu ấy nghĩ đó là một ý tưởng tồi tệ, tôi cũng không muốn biết, vì đó là ý tưởng duy nhất tôi có. “Katniss, dừng lại đã nào”. Tôi đá bay một đống tuyết bẩn đã cứng lại ra khỏi con đường mòn và để cậu ấy đuổi kịp tới. Bụi than làm mọi thứ trông thật xấu xí. “Tớ thật sự sẽ ra đi đó, nếu cậu muốn tớ làm vậy. Tớ chỉ nghĩ tốt hơn là chúng ta nên nói chuyện đó với Haymitch đã. Hãy đảm bảo rằng chúng ta không làm mọi thứ tồi tệ hơn với ai cả”Cậu ấy ngẩng đầu “Gì thế?”
Tôi giơ cao cằm mình lên. Tôi đã bị kiệt sức với những lo lắng của bản thân, và không hề chú ý tới âm thanh lạ lùng đến từ phía quảng trường. Một tiếng thổi còi, rồi âm thanh của sự va chạm mạnh, tiếng dồn nén của cả một đám đông.
“Đi nào”Peeta nói, mặt cậu ấy đột nhiên nghiêm lại. Tôi không biết tại sao nữa. Tôi không thể định hướng được âm thanh đó, thậm chí là đoán mò tình huống diễn ra. Nhưng nó có nghĩa là có điều gì đó thật tồi tệ với cậu ấy.
Khi chúng tôi đến được quảng trường, rõ ràng có điều gì đó đang diễn ra, nhưng đám đông dày đặc khó có thể nhìn thấy được. Peeta dẵm lên một chiếc thùng dựa vào tường của một tiệm bánh bao và đưa cho tôi một cánh tay khi cậu ấy nhìn lướt qua quảng trường. Tôi đang lên được đến nửa đường thì cậu ấy bỗng chặn đường của tôi “Xuống ngay. Ra khỏi đây ngay!”Peeta ra hiệu, nhưng giọng thì gay gắt như nài nỉ.
“Gì vậy?”tôi nói, cố lấy lại đường bước lên của tôi.
“Về nhà ngay Katniss! Tớ sẽ ở đó trong một phút nữa, tớ thề”
Dù đó là gì đi nữa thì nó cũng thật kinh khủng. Tôi vùng ra khỏi cánh tay cậu ấy và bắt đầu cố chen vào đám đông. Mọi người nhìn thấy tôi, nhận ra tôi và sau đó là nhìn hoảng sợ. Những cánh tay đẩy tôi trở lại. Những giọng nói rít lên.
“Ra khỏi đây ngay, cô gái”
“Chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi”
“Cô muốn làm gì? Khiến cậu ấy bị giết sao”
Nhưng vào thời điểm đó, tim tôi đập thật nhanh và dữ dội mà tôi khó có thể nghe được chúng. Tôi chỉ biết rằng bất cứ điều gì dang chờ đợi tôi tại trung tâm quảng trường cũng có ý nghĩa gì đó với tôi. Cuối cùng khi tôi luồn lách qua tới nơi thoáng đãng hơn, tôi nhận ra tôi đã đúng. Peeta cũng đúng. Và những giọng nói kia cũng đúng nốt.
Cổ tay Gale bị thắt vào chiếc cột gỗ. Con gà tây hoang mà anh đã bắn được lúc trước đang treo trên đầu anh, chiếc đinh đâm xuyên qua cổ nó. Áo khoác của anh bị quăng bên cạnh trên nền đất, áo sơ mi thì rách tả tơi. Anh gục xuống không tỉnh táo trên hai đầu gối, được giữ chỉ bởi những chiếc dây thừng quấn quanh cổ tay. Những gì ở sau lưng anh là một lát thịt tươi đầy máu.
Đứng sau Gale là một người đàn ông tôi chưa từng thấy trước đây, nhưng tôi nhận ra quần áo đồng phục của hắn. Đó là bộ được thiết kế cho người đứng đầu đoàn quân canh giữ của chúng tôi. Mặc dù đó không phải là lão Cray già mọn. Đây là một người đàn ông cao và cơ bắp với những nếp nhăn lớn trên chiếc quần thụng.