- À anh định đùa và thử tôi đấy à? - D' Artagnan nói, mà cơn giận bắt đầu túm lấy tóc chàng giống như thần Minéc túm lấy Akin trong Iliát(1).
- Không, tôi không đùa đâu, mẹ kiếp! Tôi chỉ muốn biết cậu sẽ ra sao trong tình cảnh ấy thôi? Đã mười lăm ngày tôi không được giáp mặt ai và cứ ở đó đàm đạo với những chai rượu cho đến trì độn người đi.
- Đó không phải là lý do đem nhẫn kim cương của tôi ra chơi bạc, thế đó! - D' Artagnan vừa trả lời vừa nắm chặt tay lại, thần kinh co giật bắn người lên.
- Vậy cậu, nghe nốt đã. Mười phần, mỗi phần một trăm đồng vàng, mỗi phần chơi làm mười ván, không chơi gấp thiếc để gỡ, mười ba ván tôi thua tất. Mười ba ván, con số 13 luôn luôn xúi quẩy với tôi, đó là ngày mười ba tháng bẩy mà…
- Mẹ kiếp! - D' Artagnan la lên và đứng lên khỏi bàn, chuyện lúc này khiến chàng quên cả chuyện đêm qua.
- Kiên nhẫn nào - Athos nói - tôi có một kế hoạch. Tên người Anh là một tay độc đáo, sáng nay tôi thấy hắn trò chuyện Grimaud, và Grimaud báo với tôi là hắn đề nghị với Grimaud phục vụ hắn. Tôi đánh luôn với hắn bằng Grimaud và cũng chia Grimaud ra làm mười phần.
- Trời, lại còn thế nữa? - D' Artagnan không giữ nổi phá lên cười.
- Chính bản thân gã Grimaud, cậu hiểu không nào? Và với mười phần của Grimaud mà tất cả cũng chưa đáng một đucatông vàng tôi gỡ lại cái nhẫn kim cương. Giờ thì cậu thử nói xem lòng kiên nhẫn có phải là một đức hạnh không?
- Thật tình, tôi chỉ thấy quái gở! - D' Artagnan đã khuây khỏa, vừa nói vừa ôm bụng cười.
- Cậu hiểu chứ, thấy mình đang vận đỏ, tôi lại chơi tiếp ngay bằng nhẫn kim cương.
- Ôi quỷ sứ! - D' Artagnan nói và lại sa sầm mặt lại.
- Tôi đã gỡ lại được yên cương của cậu, rồi ngựa của cậu rồi yên cương của tôi, ngựa của tôi, rồi lại thua. Tóm lại tôi lấy lại được yên cương của cậu, rồi của tôi. Đó, bây giờ chúng ta chỉ có thế. Đó là một ván chơi tuyệt đẹp, vì vậy tôi dừng ở đó thôi.
D' Artagnan thở phào như thể người ta vừa cất bỏ cả cái lữ quán này đè lên ngực chàng.
- Rốt cuộc, tôi vẫn còn nhẫn kim cương chứ? - D' Artagnan rụt rè hỏi.
- Nguyên si! Bạn thân mến ạ. Thêm nữa là những bộ yên cương của con chiến mã của cậu và của tôi.
- Nhưng chúng ta sẽ làm gì với những yên cương mà không có ngựa?
- Tôi đã có ý kiến về chúng đây.
- Athos, anh làm tôi run đấy.
- Nghe đây, D' Artagnan, đã lâu rồi cậu không chơi có phải không?
- Nhưng tôi không thèm chơi chút nào cả.
- Đừng có vội tuyên bố như thế - Từ lâu rồi, cậu không chơi, cậu chắc chắn sẽ gặp may cho mà xem.
- Thế thì sao?
- Thế thì tên người Anh và bạn hắn vẫn còn ở đây. Tôi nhận thấy hắn tiếc mấy bộ yên cương lắm. Còn cậu, cậu có vẻ tiếc con ngựa của cậu. Ở địa vị cậu tôi sẽ chơi bộ yên cương lấy con ngựa.
- Nhưng hắn sẽ không muốn một bộ thôi đâu.
- Thì chơi cả hai, mẹ kiếp! Tôi không phải là người ích kỷ như cậu đâu.
- Anh chơi thật chứ? - D' Artagnan ngần ngừ nói, sự tin tưởng của Athos đã bắt đầu làm chàng xiêu lòng.
- Chơi một ván thôi, thề danh dự đấy.