- Đến suối nóng Foócgiơ?
- Đấy hoặc chỗ khác.
- Để phục vụ nhà Vua ư?
Nhà Vua hoặc Hoàng hậu, chả phải chúng ta là bầy tôi của hai vị sao?
Đúng lúc ấy thì Porthos vào. Chàng nói:
- Mẹ kiếp! Chuyện kỳ quá đi thôi. Chả hiểu từ bao giờ trong ngự lâm quân, người ta lại cho quân nghỉ phép không cần xin xỏ gì thế này.
D' Artagnan nói:
- Từ khi họ có những người bạn xin hộ họ.
- Chà chà! - Porthos nói - Hình như có chuyện gì mới ở đây chăng?
- Phải, chúng ta ra đi - Aramis nói.
- Đến nước nào? - Porthos hỏi.
- Thật tình, tôi chẳng biết gì lắm - Athos nói - hỏi D' Artagnan ấy.
- Đến London, thưa các vị.
Đến London? - Porthos kêu lên - Và chúng ta sẽ làm gì ở London đây?
- Đó lại là điều tôi không thể nói với các vị được. Các vị phải tin vào tôi thôi.
- Nhưng để đi đến London - Porthos thêm - Cần phải có tiền, mà tôi thì chẳng có một xu nào cả.
- Tôi cũng vậy - Aramis nói.
- Tôi cũng thế - Athos nói.
- Tôi có - D' Artagnan vừa nói vừa rút kho báu từ trong túi mình ra và đặt lên bàn - Trong túi này có ba trăm đồng vàng. Mỗi người hãy cầm lấy, thế là đủ để đi đến London và cho lúc trở về. Vả lại, cứ yên tâm, chúng ta sẽ không đến London tất cả đâu?
- Tại sao thế?
- Bởi vì rất có thể, có một vài người trong chúng ta sẽ ở lại dọc đường.
- Nhưng như vậy phải chăng chúng ta đang tiến hành một chiến dịch?
- Và nguy hiểm nhất, tôi xin báo trước như vậy.
- Ra thế! Porthos nói - Nhưng một khi nhỡ ra chúng ta bị giết chết, ít ra tôi cũng muốn biết tại sao chứ?
- Cậu vội quá đấy! - Athos nói.
- Tuy nhiên tôi đồng ý với Porthos! - Aramis nói.
- Nhà Vua phải chăng có lệ phải trình bày với cái vị? Không, Ngài chỉ nói thẳng ra thế này: "Các vị, người ta đang chiến đấu ở Gátxcônhơ, hay ở Flăngđrơ, hãy lên đường!" và các vị lên đường đến đấy. Tại sao ư? Các vị chẳng áy náy gì đâu.
- D' Artagnan nói đúng - Athos nói - Đây là ba giấy phép của chúng ta do ông De Treville cấp, và đây là ba trăm đồng vàng chẳng biết từ đâu ra. Vậy ta đi thôi, và sẵn sàng chết ở nơi người ta bảo ta đi. Cuộc đời có đáng đặt ra bao nhiêu câu hỏi như vậy không? D' Artagnan, tôi sẵn sàng đi theo cậu.
- Cả tôi nữa - Porthos nói.
- Tôi cũng vậy - Aramis nói - Tôi cũng chẳng buồn bực phải rời khỏi Paris đâu. Tôi đang cần tiêu khiển.
D' Artagnan nói:
- Yên trí, các vị sẽ được tiêu khiển.
- Còn bây giờ, khi nào chúng ta đi đây? - Athos hỏi.
- Ngay lập tức - D' Artagnan trả lời - Không còn một chút nào để mất đâu.
Bốn chàng trai trẻ hô lên gọi những người hầu của mình:
- Ê này, Grimaud, Planchet, Mousqueton, Bazin! Hãy đánh xi những đôi ủng cho chúng ta, và đem ngựa từ dinh quán đến.
Quả thật, mỗi lính ngự lâm đều để ngựa của mình và của người hầu ở tổng dinh như ở doanh trại.
Planchet, Grimaud, Mousqueton, Bazin vội vàng đi ngay.
- Bây giờ, chúng ta phải vạch kế hoạch tác chiến - Porthos nói - Chúng ta đi đâu trước nào?
- Đến Cale - D' Artagnan nói - đó là con đường đi thẳng đến London.
Porthos nói:
- Tôi có ý kiến.
- Nói đi.
- Bốn người đi cùng nhau sẽ bị nghi ngờ. D' Artagnan sẽ hướng dẫn riêng từng người. Tôi đi tiên phong theo đường Bulônhơ để thám thính. Hai giờ sau Athos khởi hành theo đường Amiêng. Aramis sẽ đi theo chúng ta bằng đường Noayông. Còn D' Artagnan, cậu ấy sẽ đi bằng đường nào thì đi, bằng y phục của Planchet, còn Planchet sẽ đi theo chúng ta thành D' Artagnan và với đồng phục quân cận vệ.