Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Âm Dương Tam Thư Sinh

» Thể loại: Kiếm Hiệp

» Đăng lúc: 17:37 06/10/2013
» Lượt xem: 8904
↓Xuống cuối trang↓

- Ê? Thanh Chung bị phong tỏa thì người của ngươi ra không nổi đâu. Đông Phương Thanh Vân nghĩ thầm, dù gì đến cuối cùng lão nhân cũng phải thay đổi khẩu khí, do vậy chàng cũng thấy lão đáng thương nhưng vẫn cứng cỏi đáp :
- Thuộc hạ của thiếu gia không cần lão quan tâm cũng sẽ bình an vô sự, nhưng lão nghe trộm người ta nói chuyện là có ý gì?
- Ê, lão phu không nghe trộm, tự lời nói nó lọt vào tai à. Ê, cung hỷ ngươi đã luyện thành Truyền âm nhập mật pháp. Im lặng hồi lâu, lão nhân lại nói :
- Sao ngươi không nói gì vậy? Đông Phương Thanh Vân nói :
- Thiếu gia phải nói cái gì?
- Ngươi làm gì mà ngồi như xác chết, luyện công hả?
- Phải, luyện thần công.
- Ngoài biết các môn thần công tầm thường ra, ngươi còn biết gì nữa? Đông Phương Thanh Vân bỗng hứng chí, nói :
- Bổn thiếu gia bao la vạn tượng, cái gì cũng biết, cái gì cũng tinh.
- Vậy lão phu phải thử mới biết chân giả.
- Ngươi đừng khách sáo.
- Được lắm. Nghe đây, lão phu công ngươi một chiêu “Địa Ngục Vô Môn” vậy hãy tiếp chiêu đi, đây là chưởng pháp. Đông Phương Thanh Vân cười thầm lão nhân đã già đời còn hồ đồ, nghĩ vậy bèn hàm hồ đáp :
- Thiên Đường hữu lộ?
- Ồ?
- Phải rồi? Lão công chiêu “Địa Ngục Vô Môn” thiếu gia không thoái mà tiến, công lại chiêu “Thiên Đường Hữu Lộ”, hãy xem lão phải làm sao? Lão phải thoái lui hai bước, trở về thế thủ, bổn thiếu gia chiếm được thượng phong.
- Hãy khoan, để lão phu nghĩ xem có đúng như thế đã, tiểu tử ngươi thấy sao?
- Có gì không được? Nghĩ xong rồi hãy nói. Đông Phương Thanh Vân cười thầm : “Thiên Đường có lối ngươi không đi, Địa ngục không cửa lại lao vào, ta chỉ hàm hồ mấy câu mà lão đã tin ngay thì thực tức cười” Nghĩ thế, chàng lại tiếp tục luyện công, không biết đã qua mấy ngày. Lão nhân bên kia tường lại nói :
- Ê, chưởng của ngươi công thế nào? Đông Phương Thanh Vân ngơ ngác nghĩ thầm : “Mình đã nói hàm hồ công ra một chưởng, rốt cục đối phương cũng nghĩ hoài bây giờ đã nói vậy phải nói tới cùng. Dù gì lão cũng chẳng qua đây mà thử được.” Lòng tuy buồn cười, song chàng vẫn cất giọng trang trọng :
-Bổn thiếu gia quang minh chính đại, không tả không hữu, tay hữu từ chính tâm công ra chếch lên, tay tả khẽ phất qua hữu theo thế Phật thủ, vừa hay chận được hữu chưởng của lão. Có vậy mà lão cũng không biết sao?
- Hãy khoan, ngươi nói cũng có lý, nhưng tay tả của ngươi có thể chặn được hữu chưởng của lão phu không còn, để lão phu nghĩ lại, chẳng lẽ lão phu thục bị ngươi bức thoái lui hai bước sao? Tiếp đó không còn nghe thấy gì nữa. Đông Phương Thanh Vân mỗi lúc một mắc cười... Lại qua ba ngày, lão nhân bên kia tường lại nói :
- Đúng rồi, một chưởng của ngươi từ chính tâm đỉnh chếch lên, nếu như tay tả của ngươi không chận được hữu thủ của lão phu thì chúng ta đều lâm vào thế lưỡng bại câu thương. Ê, làm sao ngươi biết vậy? Đông Phương Thanh Vân nhịn cười, cất giọng cao ngạo :
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,102,103,[104],105,106,285 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Âm, Dương, Tam, Thư, Sinh, Kiếm, Hiệp, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sát Sở
icon Thẩm Thắng Y - Thất Dạ Câu Hồn
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 2)
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 1)
icon Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam
icon Giang Hồ Tứ Quái
icon Đoạn Hồn Tuyệt Cung
12»
» Online: 1
» Trong ngày: 6
» Tổng: 8904 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

XtGem Forum catalog