Nghe tiếng tôi khóc Kai chợt giật mình sững sờ. Hắn quay ra ngó tôi chăm chăm, đôi mắt tím lạnh lùng khẽ ánh lên tia nhìn bối rối.
Sau một hồi lâu nghe tôi khóc ồ ồ òa òa, cuối cùng không chịu nổi được nữa hắn bực tức đưa tay lên bịt lỗ tai quát:
- Này, cô không thể thôi khóc được à?
Bực mình tôi cũng vặc lại:
- Tôi cứ khóc đấy, cậu làm gì được tôi nào huhu..oa oa…
Kai bất lực nhìn tôi, khẽ thở dài rồi đưa tay lên vò tóc. Đột nhiên hắn vươn tay ra kéo tôi lại gần, những ngón tay lạnh như băng của hắn đưa lên mặt tôi nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi, rồi nhíu mày lạnh lùng nhìn tôi, trong giọng nói của hắn có chút ấm áp:
- Đừng khóc nữa, tôi không thích cô khóc dù vì bất cứ lí do gì.
Tôi hơi giật mình rồi trừng mắt lên nhìn hắn, tức tối hất tay hắn ra sau nói:
- Đừng quan tâm đến tôi, cậu là đồ ngốc hay đồ điên vậy? Bị tôi làm cho ra như vậy mà còn không mau tránh xa tôi ra? Huhu…tôi vốn biết mình là một đứa vô dụng mà, luôn luôn như vậy chỉ biết làm khổ người khác thôi, là tôi nghe lời người ta mắng cậu, là tôi hậu đậu đến nỗi rơi xuống vách đá hại cậu bị toác chân.Tất cả cũng chỉ tại tôi, tốt nhất là cậu nên cầu trời khấn phật cho tôi biến mất khỏi mắt cậu hoàn toàn đ…
Bàn tay lạnh giá của Kai đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi, siết thật mạnh. Tôi giật mình nghe tiếng xương kêu răng rắc. Hắn từ từ cúi xuống sát tai tôi gằn giọng nói, ngữđiệu lạnh lùng đến đáng sợ:
- Cô thử nhắc lại câu đó thêm một lần nữa xem, tôi sẽ không tha cho đâu.
Tiếng nói lạnh lẽo của hắn vang bên tai khiến tôi khẽ rùng mình vội vàng nín khóc, nuốt nước bọt ừng ực rồi ngước mắt lên nhìn hắn đầy sợ hãi.
Thấy khuôn mặt hoang mang lo lắng của tôi, hắn bèn dịu nét mặt xuống rồi khẽ liếc mắt nhìn tôilạnh lùng hỏi:
- Cô có bị đau chân không?
Tôi lắc đầu theo phản xạ.
- Còn tay?
Tôi lại lắc đầu lần nữa, mặt ngu ngơ chẳng hiểu hắn hỏi mấy cái này để làm gì.
- Tốt…_ hắn khẽ nhếch mép nói rồi nhìn tôi chăm chú nghiêm giọng lạnh lùng nói:
- Nghe này, bây giờ cô tự leo lên trên đi, một vampire như cô chắc đủ khả năng chứ?
- Tất nhiên, tôi thừa khả năng là đằng khác, cao như vậy nhằm nhò gì_ Tôi hếch mặt lên nói, rồi chợt quay qua thắc mắc:
- Vậy còn cậu?
- Tôi sẽ lên sau, đợi khi nào vết thương liền tôi sẽ lên_ Hắn lạnh lùng nói.
Tôi ngơ ngác nhìn hắn một hồi lâu rồi lấy tay chỉ vào mũi mình hỏi:
- Cậu thấy mặt tôi nó thế nào?
Hắn có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi dớ dẩn của tôi, nhíu mày tỏ vẻ không hiểu, bực mình tôi giận dữ nói:
- Cái mặt tôi giống kẻ vong ân phụ nghĩa lắm hả, lên một mình ư? Cậu có cho tiền tôi cũng chả lên.
Tôi nói rồi bực mình quay phắt người lại dựa đầu vào vách đá quyết định đánh một giấc ngon lành không quên để lại một câu: