* * *
Công viên XXX...
- Em muốn chơi gì ? - Thầy Minh nhẹ nhàng.
- Em muốn chơi đu quay. - Nó hứng chí chỉ lên vòng đu quay đang chầm chậm chuyển động đều.
- Được, vậy chúng ta tới đó.
- Yeah, đi thôi.
Nó cao hứng chạy lon ton đằng trước, dáng vẻ trẻ con khiến ba trái tim đừng sau đập thình thịch, không chịu nghe theo lời chủ nhân nữa.
- Em/cậu ngồi với thầy/tớ nhé !
Kiệt và thầy Minh cùng đồng thanh lên tiếng. Nó chớp chớp mắt ngây ngô, hết sức khó xử. Tình hình là một buồng đu quay chỉ ngồi được hai người thôi. Làm sao đây ? Nó khổ sở nhìn qua hắn cầu cứu. Đáp lại là... "xẹt xẹt". Tia lửa bắn vèo vèo liên tục làm nó ớn người. Hắn tuy không nói gì, nhưng ánh mắt hình viên đạn đủ nói lên sự cảnh cáo với nó. Nó vội vã chọn bừa một buồng trống, nói vọng lại :
- Tốt nhất là tớ đi một mình !
Ba anh chàng bị bỏ rơi, không phản ứng kịp. Đến khi tỉnh ra thì nó đã đi được một phần tư vòng đu quay rồi. Hết cách, cả ba lắc đầu rồi chọn bừa mỗi người một buồng.
* * *
Sau khi đập phá nhiều trò khác, nó vui vẻ tung tăng đi về. Thật là. Nhìn cái dáng vẻ nó bây giờ thực khác xa so với cái bộ mặt nhăn nhó lúc bị hắn bắt học mấy cái luật bóng rổ chết bằm.
- Chúng ta vào uống nước một chút nhé ! - Thầy Minh chỉ tay vào quán cà phê bên đường đề nghị.
- Em cũng khát rồi ! Vào thôi !
Chưa ai kịp trả lời, nó đã tót vào trong. Thật tình. Cứ đi chơi là nó lại thế này. Lúc nào cũng hào hứng, nhanh nhẹ hết sức có thể, không bao giờ ngồi yên nổi giây phút nào. Hắn và Kiệt lắc đầu, không còn gì để nói. Còn thầy Minh chỉ cười nhẹ với cô nhóc đáng yêu này.
- A ! - Bước chân nó bỗng khựng lại, vẻ mặt ngạc nhiên và, sau bà giây thì... - Myyyyyyyyyyyyyyy...
Cô gái ngồi bên cửa sổ bị nó ôm lấy nhất thời giật mình. Và sau vài giây định thần cũng ôm lại nó, vẻ phấn khích không kém gì.
- Duuuuuuuuuuuuu...
Hai người này có lẽ sẽ còn ôm nhau lâu nữa nếu không có giọng nói của Kiệt chen vào :
- Du ! Đây là...
- A ! - Nó giật mình, vội quay ngoắt lại. - Giới thiệu với mọi người, đây là Kiều My, bạn thân tớ. Còn đây là Kiệt, đây là Lâm, và đây là thày Minh.
- Chào cậu ! - Kiệt cười xã giao.
- Chào ! - Hắn lãnh đạm.
My đã bắt đầu bực mình với hai cái người này. Vẻ mặt của họ quá là coi thường người khác mà >.<.
- Chào em ! - Thầy Minh nở một nụ cười đầy thân thiện. Ít ra còn có một người biết tôn trọng người khác.
- A ! Chào...chào...thầy ạ !
Nàng My nhà ta hình như đã bị ai kia hút hồn bởi nụ cười đẹp như ánh bình minh. Vẻ mặt bối rối hết mức, đỏ bừng rực rỡ. Tay chân bỗng trở nên thừa thãi, không biết để như thế nào cho ổn.
- Em sao vậy ? - Thầy Minh nhẹ giọng, vẻ quan tâm. - Đừng căng thẳng, chúng ta đều là bạn mà.
- Dạ, mời mọi người ngồi.
My vội kéo ghế, mời tất cả ngồi xuống. Nhưng xem chừng, nhỏ chỉ chú ý đến mỗi thầy Minh thôi. Bằng chứng là từ đầu đến cuối, nhỏ chỉ nói chuyện với thầy Minh, những người xung quanh bị bơ không thương tiếc, bao gồm cả đứa bạn thân là nó. Nhưng nó cũng hề trách cứ một câu nào, vì nó hiểu nhỏ bạn mình quá mà. Mặc dù chỉ số IQ trong tình yêu của nó cực thấp, nhưng cũng có thể nhìn ra biểu hiện khác lạ của bạn mình. Tất nhiên nó mong bạn thân mình lần này có thể có được một mối tình thực sự. Thầy Minh rất tốt mà. Không muốn làm kì đà cản mũi hai ngườinày, nó kiếm kế rút lui.