Vài giây im lặng bất ngờ, thầy Minh nhẹ nhàng :
- Thầy biết, nhưng có việc gì không ?
- Em... em... muốn nhờ thầy cùng em tập được không ạ ? - Nó nhắm tịt mắt, nói một lèo. Có cảm giác hơi ngượng. Không đâu tự dưng lại nhờ thầy giáo giúp đỡ thế này. Nó thực sự cảm thấy không ổn cho lắm. Nhưng thầy Minh vẫn cười, còn gật nhẹ đầu nữa.
- Được. Việc này đâu có gì khó. Nhưng sao tự dưng em lại muốn học ?
- Em... là do em nhận lời quyết đấu với một người bạn. Vậy thầy có thể... cùng em thi đấu không ạ ?
- Thầy sao ?
- Dạ !
- Để xem nào. Nếu hôm đó rảnh, nhất định thầy sẽ giúp em.
- Thật sao ạ ? - Gương mặt nó lộ rõ vẻ mừng rỡ.
- Ư. Được rồi. Thầy đi nhé ! Em nghỉ ngơi đi !
Thầy Minh xoa đầu nó rồi ôm chiếc cặp bên hông bước đi. Nó sung sướng nhảy câng lên. ha ha, xong rồi. Thế là ổn. Hắn đã hức giúp nó, thầy Minh cũng đồng ý rồi, còn Kiệt thì chắc không thành vấn dề. Đủ ba người. Vậy là ổn. Nghĩ đến Kiệt. nó vội vã xộc vào phòng, lôi điện thoại để cảm ơn và cũng để... nhờ vả. Và tất nhiên, không ngoài dự đoán, cậu đồng ý không chần chừ gì cả. Kiệt quả là người bạn tốt mà.
* * *
- Phù phù ! Mệt chết mất !
Nó uể oải ngồi bên chiếc ghế cạnh sân tập. Cái cô Hà yên chết tiệt. Chọn thi cái gì không chọn lại chọn thể thao. Nó kém nhất môn này mà T_T.
- Mới tập một lúc đã than vãn rồi. - Hắn chau mày đứng nhìn nó.
- Thôi mà, cho tôi 5 phút nghỉ thôi. - Nó xuống nước năn nỉ, bộ mặt cún con đáng yêu hết mức.
- Để em ấy nghỉ một lát đi. Dù gì em ấy cũng là con gái mà. Mệt là điều dễ hiểu. - thầy Minh đặt nhẹ tay lên vai hắn.
- Cảm ơn thầy. - Nó đưa đôi mắt cảm kích nhìn thầy.
- Cái cô nữ sinh Hà Yên gì đó cũng thật kì quặc. Sao tự nhiên lại muốn quyết đấu gì thế không biết.
- Hà Yên ? Em nói cô nữ sinh đó tên Hà Yên ? - Thầy Minh giật mình nhìn Kiệt.
- Có vấn đề gì sao thầy.
- À không có gì đâu.
Vẻ mặt thầy Minh lập tức trở lại bình thường. Nếu như thật sự người muốn quyết đấu với nó là Hà Yên thì xem ra, nó đã gặp rắc rối lớn rồi.
- Mà bình thường, một đội bóng rổ phải có năm người chứ. Sao cô ta lại chỉ cho có bốn người nhỉ ? - Kiệt xoay xoay quả bóng trên tay, vẻ mặt khó hiểu.
- Ai mà biết được. - Hắn nhún vai.
Còn nó thì im thin thít. Nó có biết tí gì về bóng rổ đâu mà nói. Hay nói đúng hơn là nó chẳng biết gì về thể thao cả.
- Hết năm phút. Ra tập tiếp.
Nó còn định phản kháng thì đã bị hắn kéo ra giữa sân. Đồ đáng ghét ! Đồ hách dịch ! Không cho người ta nghỉ ngơi chút nào. Hắn khỏe hơn nên không thấy mệt, nhưng nó thì khác chứ. Đúng là... chẳng hiểu con gái gì cả.
"Bộp bộp". Quả bóng di chuyển từ tay người nọ đến tay người kia. Nó cố gắng lắm nhưng chẳng sao chụp được. Hắn khẽ nhếch mép, vẻ coi thường. Kiệt cười an ủi. Thầy Minh gật nhẹ đầu động viên. Chết mất ! Sao ba mẹ lại sinh ra nó kém thể thao đến vậy chứ ?
- Du, bắt nhé !
Thầy Minh nói vọng sang bên nó rồi chuyền quả bóng qua. Nó gật đầu, đưa tay chụp lấy quả bóng. Hura ! Được rồi. Lần đâu tiên chụp bóng thành công =.=. Nó vui vẻ dị chuyển dần về phía rổ và... a lê hấp ! Vào rồi !